GHI Ở BÌNH THUẬN- Võ Văn Hoa

By VÕ VĂN HOA

GHI Ở BÌNH THUẬN

1.

" Đời đời tốt đẹp" đây ư!

Khoáng nguồn Vĩnh Hảo chân như nơi này

Huyền Trân có đặt bàn tay

Một vùng tinh khiết hương cây núi ngàn!

                18/5/2011

               VÕ VĂN HOA

More...

MỘT THOÁNG NHA TRANG - Võ Văn Hoa

By VÕ VĂN HOA

MỘT THOÁNG NHA TRANG

 

Dạo vòng qua biển Nha Trang

Biển xanh ngọc bích nắng vàng ngọn cây !

Cờ hoa lối phố phẳng đầy

Vinpearl trước mặt cáp này dàn thơ

Tháng năm anh đến bất ngờ

Gieo câu lục bát nối bờ mai sau!

                   14h Nha Trang /20h50 KS Đại Ninh Thị trấn Lương Sơn

                    Bắc Bình Bình Thuận

                    VÕ VĂN HOA    

 

More...

TỪ QUY NHƠN ĐỌC TRẦN BÌNH

By VÕ VĂN HOA

VIẾNG MỘ "ĐẠO SĨ " VÕ THÌN

        Chúng tôi vê Triệu Đại giữa trưa nắng cháy. Cái nóng đầu mùa Hạ như vốc từng nắm lửa phả vào mặt người người đi đường. Khoảng cách từ thị xã Quảng Trị về đây không xa nhưng tôi có cảm giác là đang vượt qua một ngày bảo táp.

        Hôm nay là lễ đầy tháng con gái đầu lòng của Bùi Như Hải - Ngọc Thúy được tổ chức ở nhà ngoại (Làng Đại Hào). Mấy anh em hẹn nhau tập trung ở tư gia anh Hoàng Tấn Trung (Thị xã Quảng Trị) 9h30 xuất phát. Chương trình được bổ sung : xong việc mừng cháu Thụy Như anh em bạn hữa sẽ ghé sang Nghĩa địa làng Hiền Lương viếng mộ "Đạo sĩ"-Thi sĩ Võ Thìn!

        Trời càng về trưa càng nóng 12 giờ (chánh Ngọ) chúng tôi tạm biệt vợ chồng Hải theo con đường cấp phối đang thi công mù mịt bụi đất trực chỉ hướng đồng nơi có bờ Cỏ May mà sinh thời tiên nhân -đạo sĩ Võ Thìn đã chọn:

"Sống thì bờ bờ lờ lờ ( Bạn bè lo lắng?)

Chết xin ngữa mặt ngoài bờ Cỏ May"

        Mộ anh nằm đây giữa không gian lồng lộng gió đồng một nấm cỏ khiêm nhường phủ đầy những xác hoa làm bằng cánh Lụa. Đã gần 8 tháng Anh đi xa nhưng những ký ức về Anh trong lòng bạn bè vẫn vẹn nguyên bao kỷ niệm về Anh còn nóng hổi.

       Lễ vật được Bùi Như Hải chuẩn bị chu đáo chúng tôi bày ra trước mộ để cùng nâng chén với Võ Thìn trong sự lan tỏa của khói hương nghi ngút. Có điều lạ là đứng giửa cái năng chang chang bốc lửa của tháng Năm nhưng lòng ai cũng ấm. Tác giả thơ "Cái Rốn" Nguyễn Văn Đắc ở tuổi 68 là người cao tuổi nhất trong đoàn anh em văn nghệ chúng tôi thay mặt mọi người khấn niệm trò chuyện với Võ Thìn; Nhà thơ Hoàng Tấn Trung đọc thơ trong niềm xúc động trầm lắng chị Lan Anh và Ngọc Lan bật khóc nhà thơ Võ Văn Hoa nâng chén chạm ly sẻ chia sự tiếc thương  người nằm dưới cỏ nhạc sĩ Phan Thạch Hùng trầm ngâm như gửi lòng về với xa xăm Trần Bình quì bên mộ thì thầm nhắc kỷ niệm một đêm thị xã của cuộc hạnh ngộ cuối cùng:

 Lần gặp anh gần đây

Vô tình chúng ta nói với nhau về sự sống chết

Những kinh nghiệm nhân sinh… số phận con người

Chúng ta nói với nhau về những người bạn đã đi xa

Có những người anh cưu mang chăm sóc

Lo lắng đến tận phút lâm chung: bất đắc kỳ tử

Lại vận vào đời anh

          …   Anh đi trong lặng lẽ chiều

Mưa tuôn những hạt rơi ròng nước mắt!

                             ( Thơ viếng VT- Trần Bình)

         Hiếm có người nào được như Anh một con người hết sức bình thường nhưng tâm hồn nhân cách thì đã ở tầm …đạo sĩ. Không phải là vô cớ mà bạn bè gán cho anh cái danh hiệu ấy ở Anh ta thấy toát lên sự chân thành gần gủi và mong muốn sẻ chia anh là mẫu người đặc biệt của lòng nhân ái vui với bạn bè hết cở tưng bừng chơi với bạn bè hết lòng quảng đại chí nghĩa chí tình mang cho tất cả những gì tốt đẹp và sẵn sàng nhận về mình những hao khuyết thiệt thòi có thể… Anh được bạn bè thương mến và cảm phục một cách tự nhiên như là khí trời như điều ấy phải thế. Nhắc đến Võ Thìn là nhắc đến một CON NGƯỜI có tấm lòng độ lương bao dung cỡi mở…một con người bản lĩnh và kẻ sĩ…Bản thân Anh là một thầy thuốc Đông y một võ sĩ đã từng có thời gian dài theo nghề dạy học… Có lẻ cái sứ mệnh trồng người bốc thuốc cứu người và sự khí khái khiêm cung của con nhà Võ đã hình thành nên tính cách ấy ở Anh chăng? Mà đâu chỉ có vậy; Ở Anh còn toát lên một cái gì đó rất chi nghệ sĩ một tâm hồn thơ đầy sự ngẩu hứng phá cách tài hoa Anh có giọng đọc thơ sang trọng trí thông minh thiên bẩm thể hiện ra ngoài bằng việc "viết" và ghi nhớ thơ trong đầu…Rất tiếc không có mấy bài thơ của Anh được ghi ra giấy Anh không làm thơ để đăng báo càng không có chuyện anh coi mình là người làm thơ.Cứ như nó ở trong đầu và Anh đọc nó tặng bạn bè cà rởn cho vui nhưng thâm trầm sâu lắng… như trong mọi cuộc chơi mà Anh tham dự

           Anh có một cuộc đời đặc biệt từng trãi qua những thăng trầm gian khó gảy vỡ…Anh có những mối tình nồng nàn thủy chung: những phụ nũ đi qua đời Anh đều để lại những dấu ấn khó phai mờ. Anh sống hết mình với gia đình với bạn bè đặc biệt là với anh em trong giới văn nghệ sĩ. Nhiều người vẫn còn nhắc chuyện Anh với nhà thơ Phương Xích Lô khi anh Phương tử nạn Võ Thìn chính là người đã cởi chiếc áo mới nhất của mình để thay cho bạn và tổ chức khâm liệm làm đám chu toàn

Ta còn thêm chút gì không?

Bài thơ định mệnh bên dòng kênh xanh

Bảy năm sau đó Triệu Thành

Võ Thìn đạo sĩ áo lành liệm Phương!

                  &n