BÀI HỌC TỪ CÂY & LỤC BÁT RỜI VỀ MẸ - Võ Văn Luyến

By VÕ VĂN HOA

alt

 

Bài học từ cây

Thiết tha như cây cỏ

Sống tự biết tìm xanh

Đất cằn và nắng nỏ

Điềm nhiên vươn lá cành

Thấy mà thèm trời đất

Tự tại đến hồn nhiên

Chẳng cầu chi được mất

Lẽ thường và vô biên.

            12/5/2011

Lục bát rời về mẹ

 

Lui cui một bóng bên thềm

Tuổi con thơ dại mẹ đem vào chiều

+

Lớn trong áo bọc chở che

Dòng sông đời mẹ chảy về từ tâm

+

Sóng xô bao nếp nhọc nhằn

In trên trán mẹ dấu hằn thời gian

+

Mưa xưa mưa xa mưa về

Mưa từ phía mẹ dầm dề lòng con

+

Tháng năm hoang hoải nắng đồi
Câu thơ tưới ngọn tóc người lên xanh


                          5/2011

                             VVL

 

 

 

 

           Võ Văn Luyến

More...

VÕ VĂN HOA VÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN

By VÕ VĂN HOA

"Chúc mừng cả hai anh em. Ảnh sáng nay đây anh Hoa. Còn một ảnh nữa rất cao giá đang ở chế độ riêng tư..."( Nhà văn Tống Phước Trị)

- Cảm ơn nhà văn nhé. Chúc anh sức khỏe mãi mãi tình thân! ( Võ Văn Hoa)

alt src=http://seablogs.zenfs.com/u/S1PCjrKfHwOFKpGVAhiBUYwY/photo/ap_20110510045721833.jpg

 

Nhà văn Tống Phước Trị và Võ Văn Hoa trong ngày Khai mạc Trại Sáng tác văn học tại Cửa Việt 2011

 

alt src=http://seablogs.zenfs.com/u/S1PCjrKfHwOFKpGVAhiBUYwY/photo/ap_20110510045824224.jpg

Nhạc sĩ Trần Tích và chủ nhân Gác Tri Âm

 

alt src=http://seablogs.zenfs.com/u/S1PCjrKfHwOFKpGVAhiBUYwY/photo/ap_20110510045933857.jpg

Nhà thơ Hoài Nhạn và VVH !

Ảnh: Nhà văn TỐNG PHƯỚC TRỊ (Vĩnh Linh)

More...

VÕ VĂN LUYẾN - THƠ VIẾT VỀ GIO LINH

By VÕ VĂN HOA

 

 

Tin vui

7h30 ngày 10/5/2011 sẽ khai mạc “Trại sáng tác văn học Gio Linh” tại Nhà khách Công ty Cao su thị trấn Cửa Việt. Thời gian dành cho trại viên tung tẩy là 2 tháng. Sự thể thế nào anh chị em tới đó sẽ rõ hehe…

Quảng Trị đã đầy nắng
em thì cứ xa xôi
thơ còn thương rau đắng
Nhưng gió bay mất rồi

                 06/5/2011

 

Đêm nghe

Hàng rào điện tử McNamara kể chuyện

vượt nghìn dặm trùng dương

mang cái tên chung về đây thấm mệt

chúng tôi

những linh hồn chết

những phận đời rỉ sắt

ngày đêm rình rập con người

như thú hoang chờ mồi

say giấc mê tàn độc

+

mắt chúng tôi chỉ được chong thức

canh chừng một chiếc lá rơi

một con chuột nhắt mùa động tình tìm bạn

con dế tuổi thơ reo đầu ngọn nắng

con chuồn chuồn khoe đôi cánh hào hoa

canh tiếng thì thầm cơn gió nổi chân khuya

một đốm lửa chập chờn sương khói

sao thì sáng mà lòng đầy bóng tối

chơi vơi trong ác mộng vô hình

hoa mồ côi đâu còn vẻ xinh

đêm nguyệt tận phơi bóng mình nỗi chết.

+

trút hơi thở ngày chiến tranh vãn cuộc

tôi nghe ai đó thốt lời

McNamara! Mc – Na – ma – ra!…

 

Chợ Cầu vôi trắng

 

Trắng thời gian một thôi đường hoa trắng

Như mây xa cuối nỗi nhớ quên về

Ai đâu biết em mang màu lạnh ấy

Lòng khôn nguôi cháy bỏng câu thề.

 

  

Làng văn chương

                   “Văn chương Xuân Mỵ …”

 

Trang sách là ruộng đồng

Thơ gieo từng hạt chữ

Những hạt chữ nẩy mầm

Tên làng thành lịch sử

 

Họ khoa bảng

“Bao giờ trên núi hết cây

Sông kia hết nước họ này hết quan”

                   (ca dao)

 

Vinh hoa một dòng tộc

Cần chi vin phẩm hàm

Tài danh như trăng tỏ

Sáng câu ca ngàn năm.

 

·        Họ Trần Đình ở Hà Trung Gio Linh nổi tiếng khoa bảng thời phong kiến..

 

Mẹ Gio Linh

 

Mẹ ôm đầu con ngày giặc giết

Mắt sao sáng rực chí căm thù

Tạc tượng thời gian lòng đất thấu

Lá xanh rụng xuống lá vàng đau!

                                 6/5/2011

                             Võ Văn Luyến

More...

Gặp người thợ xẻ đá trên đất Gio Linh - Thơ VÕ VĂN LUYẾN

By VÕ VĂN HOA

 

Gặp người thợ xẻ đá trên đất Gio Linh


Chỉ tiếng búa trầm đục

Đá lặng thinh

Người lặng thinh.

 

Ngỡ như đá và anh cùng cháy lên ý nghĩ

Ngỡ như đá nén cơn đau cho tóc sương nhẹ âu lo có thể

Cũng có thể đá thi thố với anh

Sức rắn kém gì nhau

Kém gì sự kiên gan thử thách!

 

Nếu đó là cuộc chạy đua đường dài

Anh sẽ rớt lại sau cùng

Nhưng điều lựa chọn đâu riêng cuộc mưu sinh

Mà nghĩa nhân vẫy gọi đài tháp

Đấy là những đài tháp xa lạ màu sơn trang sức

Và tôi thấy ở anh

Niềm vui đóng dấu nụ cười.


Chỉ tiếng búa trầm đục

Người lặng thinh

  Đá lặng thinh.

                       2 giờ sáng 13/3/2011

 

Giếng quê

      Kính tặng các làng giếng GIO AN (1)

 

Mạ tôi bảo:

Con ơi những lúc muộn phiền soi mặt vào giếng nước quê ta

nỗi đau mù sương theo gió lên trời

hạnh phúc long lanh kết thành chuỗi hạt

hãy đem tặng người phiêu dạt xa xôi.

 

Cha tôi bảo:

Những lúc nguy nan lấm bụi đường lạc bước

hãy tìm về mắt giếng mẹ gương soi

con sẽ thấy nhân gian mất được

không gì buồn hơn giếng - tuổi - thơ rơi.

 

Chị tôi bảo:

Tìm tình yêu đừng đi đâu xa

giếng làng mình trong veo mắt biếc

con gái làng mình ăn cây rau Liệt (2)

nên ngàn năm roi rói lộc quê nhà.

 

Em tôi bảo:

Khi nào anh thơ thẩn vào ra

nói câu trước quên câu sau hãy nhớ

ra giếng hỏi Bống có về thả lá

sao bùa mê giăng mắc giữa thiên phòng?

 

Và riêng tôi:

Khẩn nguyện trước vô cùng

Ơn giếng làng - hồn trời đất bao dung.

 

                                   

(2) Gio An một địa danh có nhiều giếng cổ (giếng Chăm) được xếp hạng di tích QG.

(2) Rau Liệt: Còn gọi Xà lách xoong một đặc sản nổi tiếng của Gio An Gio Linh

 

Nhớ bạn thơ đã khuất

            Tưởng nhớ Nguyễn Tiến Đạt


Buồn đem Khúc hát tình tang*

Lên non đãi cát tìm vàng đòi yêu

Đời sao nắng sớm mưa chiều

Người đi nhặt cuội** đội nhiều bão giông

* **: Tên hai tập thơ của Nhà thơ Nguyễn Tiến Đạt


Qua Cồn Nhĩ Hạ

Ướm ngày

nõn nường chợ sớm

rét ngọt

chạm xuân


Líu ríu bước chân

liu riu con nước

thương em sương mờ nhật nguyệt

sim mua tím nỗi niềm riêng



Bao cồn dựng thành tên

mỗi Nhĩ Hạ huyền hồ huyền hoặc

mỗi Nhĩ Hạ buồn vui khó nói được

mỗi Nhĩ Hạ…

 

Trách chi trẻ con hồn nhiên tinh nghịch

mắt trong veo đùa gió vô tình

gió đưa hương trời đất

vạn nẻo đường thân chinh.

 

Đặt Nhĩ Hạ vào tim

tôi nghe nhịp đập.

          13/1/2011

          Võ Văn Luyến

*Ảnh: Lê Bá Dương

More...

Thơ tặng - Võ Văn Luyến

By VÕ VĂN HOA

 

 

 Thơ tặng
           Kính tặng anh NGUYỄN XUÂN HÒA

                  TGĐ Công ty CP Đầu tư Cao su S.G.S

 

Chẳng cần thượng đài

Võ sư ơi

Anh đã thắng.

Đời hãy còn nguyên đán

Khi bầu bạn quanh mình

Thơ cũng là rượu

Là trái tim rung lên nhịp đập

Là cái “humour” thường trực

Càng nghe càng say.

 

Tôi thấy ở anh

Buổi gặp gỡ lúc chia tay

Tình nồng ấm như lần đầu hạnh ngộ

Như Lý Mạnh** tương tri tự cổ

Ta tìm về vô ưu.


        Niểm vui ngày đi nhanh làm sao

Câu thơ chung chiêng câu thơ đến chậm

Nhưng tình yêu rộng dài xanh thẳm

Mở chân trời sải cánh chim câu. ***

 

                     09/3/2011

               Võ Văn Luyến

       
* Lý Bạch Mạnh Hạo Nhiên: đôi bạn cố tri.

        ** Chim câu: loài chim đưa thư

More...

TÁC PHẨM MỚI: Này em có nhớ - Võ Văn Luyến

By VÕ VĂN HOA

alt

 

Này em có nhớ

Này em có nhớ đường về

Ngày xanh gối giấc mơ quê dấu mờ

Mây chùng thả một ngẩn ngơ

Nắng lưng lửng nắng môi ngờ ngợ môi

 

“Này em có nhớ gì tôi”*

Thuở nghiêng vai gánh tiếng cười qua sông

Câu thề giạt phía chờ mong

Chìa tay vớt chút bềnh bồng khói sương

 

Này em có nhớ

                        đoạn trường

Gập ghềnh bóng lẻ tà dương nuông chiều

Đá vàng giờ có xanh rêu

Yêu thương còn lại bao nhiêu. Cầm lòng?


                   08/3/2011

                Võ Văn Luyến


* Lời bài hát Trịnh Công Sơn

More...

ĐÍNH - thơ VÕ VĂN LUYẾN

By VÕ VĂN HOA

Đính

alt

Trăng sao đính lên đôi mắt

Nụ cười đính bờ môi

Sao không đính lên giọt khóc

Để cho nhẹ lòng em tôi?!

 

                      05/3/2011

                      Võ Văn Luyến

More...

GẶP MẶT VĂN NGHỆ SĨ QUẢNG TRỊ ĐẦU XUÂN 2011- Photo: Trần Bình

By VÕ VĂN HOA

alt

Từ trái sang: Bùi Như Hải Võ Văn Luyến Võ Văn Hoa Trần Bình Hoàng Tấn Linh

Ngày 3/3/2011 Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Trị (46 Hùng Vương - TP Đông Hà) đã tổ chức buổi gặp mặt Văn nghệ sĩ đầu Xuân trao Giải thưởng sáng tạo VHNT năm 2010 và công bố Quyết định kết nạp Hội viên mới.Đến dự có ông Nguyễn Đức Chính UVTVTU Phó Chủ tịch Thường trực UBND Tỉnh và Lãnh đạo các ban ngành liên quan...

 

alt

 

" Gặp nhau lần nào cũng...vậy"

alt

Tân Hội viên : Các nhà thơ Trần Bình ( Gio Linh) và Hoàng Tấn Linh ( Hải Lăng) vừa gia nhập làng thơ !

More...

VÕ VĂN LUYẾN - ĐÊM ÁI TỬ NGHE HÁT RU CON

By VÕ VĂN HOA


Chân dung nhà giáo - nhà thơ Võ Văn Luyến bên Trằm Trà Lộc !

ĐÊM ÁI TỬ NGHE HÁT RU CON


"Ai nuôi con trống gà vàng

Nửa đêm dậy gáy cho nàng thổi cơm"

(Ca dao)

À ơ...mẹ hát ru con

Trăng qua song cửa ngọn nồm thoảng đưa

À ơ...cái nhớ còn lưa

Cái thương còn mặn cái chờ còn mong

À ơ...cái bóng ru buồn

Ai ăn ở bạc cho hồn ai đau

À ơ...cánh vạc về đâu

Khói sương chưa dễ phai màu thời gian

À ơ...sợi nắng ở tim

Đến bao giờ lại chỉ kim khâu cùng?!

À ơ..."con trống gà vàng"

Cớ sao lại gáy vội vàng làm chi

Lời ru đọng giữa đêm khuya

Trăng thì mờ tỏ như chia nỗi niềm...

VÕ VĂN LUYẾN


LỜI BÌNH

(NGUYỄN THỊ LAI - GV trường THCS Hải Chánh Hải Lăng Quảng Trị.)


      "Ý niệm về lời ru thường không thể tách rời ý niệm về mẹ. Mà lời ru của mẹ thường là một chất liệu ngọt ngào êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu lời ru thì "không thể" lớn lên được" (Thích Nhất Hạnh). Nhưng không phải lúc nào lời ru của mẹ cũng chỉ để dành riêng cho con mà có thể qua lời ru con mẹ lại giãi bày tâm trạng của mình. Bài "Đêm Ái Tử nghe hát ru con" của Võ Văn Luyến là một minh chứng cụ thể nhất.

Từ muôn thuở nào lời ru bình dị của người mẹ cứ thảnh thơi à ơ đã làm cơn cớ đi về cho bao lời thơ cất cánh. Với Luyến lúc chiều hôm khi góc bếp không còn đỏ lửa ô cửa đã sáng đèn trong sự bình yên của một làng quê thanh bình thì đó là lúc:

À ơ...mẹ hát ru con

Trăng qua song cửa ngọn nồm thoảng đưa

Tiếng à ơ được cất lên lúc này sao mà da diết quặn lòng nó cứ chơi vơi đến lạ kỳ:

À ơ...cái nhớ còn lưa

Cái thương còn mặn cái chờ còn mong

À ơ...cái bóng ru buồn

Ai ăn ở bạc cho hồn ai đau

Trong lời ru người con như không còn hiện diện. Hình như con đã ngủ say rồi giữa không gian tĩnh lặng của riêng mình người mẹ tha hồ trách cứ "người thương" cho sự trống vắng và nỗi nhớ trong lòng càng thêm mênh mông diệu vợi.

Nhưng trách cũng chỉ là trách thôi bởi bây giờ ván đã đóng thuyền. Biết đâu "ai đó" cũng đang trách:

Mười năm đã hết đợi mong

Bởi em áo xống sang sông thay người

Tôi về ngồi cội đa chơi

Xanh miền ký ức trông vời mây bay (1)

Hoặc cũng đã có một gia đình yên ấm cũng có "những phút giây ngoài chồng ngoài vợ" nên cũng "đừng trách chi những phút xao lòng" mà. (2)

Nếu trong đời có những lần xa cách như vậy thì xin hãy để cho người mình yêu thương được trở về trong nỗi nhớ trong những lần sống thật đối diện chính mình để đo được chiều dài nỗi chờ mong để có thể tự hỏi:

À ơ...sợi nắng ở tim

Đến bao giờ lại chỉ kim khâu cùng?!

Sự đời khi tâm trạng không được thoải mái con người ta thường hay phật lòng cả những sự việc không liên quan đến mình. Tín hiệu mà "con trống gà vàng" phát ra trở nên vô duyên đến lạ bởi do nó gáy vội vàng làm chi cho người phải xa người?!

Những câu chữ sự việc cứ dàn trãi cứ đan xen lẫn nhau như không có hồi kết. Nhưng người đọc tự dưng lại thấy lòng mình chùng xuống khi:

Lời ru đọng giữa đêm khuya

Trăng thì mờ tỏ như chia nỗi niềm

Cuối cùng người mẹ vẫn phải đối diện với sự thật vẫn phải quay về trong khuôn khổ vốn có. Âu đây cũng chỉ là một phút "nỗi loạn" thường tình mà thôi bởi:

Yêu thương nhân thế hãy còn

Ầu ơ...tiếng hát xua buồn trời đông (3)

Raxun Gamzatov trong "Daghextan của tôi" đã nói rằng: "Giống như ngọn lửa bốc lên từ những cành cây khô tài năng bắt nguồn từ những tình cảm mạnh mẽ của con người". Có thể vì vậy mà văn thơ nói riêng và nghệ thuật nói chung đều phải bắt nguồn từ tài năng và tấm lòng của người nghệ sĩ và cái tài cái tâm ở anh đã hoà quyện trộn lẫn vào nhau để toả sáng như lời bạn anh đã đưa ra:

"Trầm tưởng và trầm tư về tình người lẽ đời đã trở thành những trạng huống thăng hoa có tính thanh lọc (catacxit) và cứu rỗi tâm tư con người trong thơ Võ Văn Luyến" (4)

Trong tất cả những người làm thơ mà tôi biết thì anh là con người có tấm lòng thật rộng mở. Một Luyến năng động khi bắt tay vào công việc nhân từ khi là người thầy hiếu thảo khi là người con đầy đủ trách nhiệm khi là người chồng bao dung khi là người cha hoà nhã khi là người bạn đã thay bằng một Luyến rộng lượng ưu ái cuộc đời hơn trong "vai trò" một người làm thơ.

Bài thơ đã khép lại với một "kết thúc mở" thật nhẹ nhàng đằm thắm. Nhưng những gì anh viết cứ rủ rỉ tâm sự cứ hiện diện mãi như sợ đời không hiểu mình người không hiểu mình. Đó phải chăng là cũng là một phong cách rất riêng rất chi là Võ Văn Luyến mà người đọc người viết cảm nhận về anh vậy!

06/9/2005

NGUYỄN THỊ LAI



(1 3): thơ Võ Văn Luyến

(2): thơ Thuận Hữu.

(4): Nhận định của Nguyễn Hoàn



--
Posted By Văn Nghệ Quảng Trị to
Văn Nghệ Quảng Trị

More...

CHÙM THƠ MÙA XUÂN CỦA VÕ VĂN LUYẾN ( trên trang Website LỆ SƠN )

By VÕ VĂN HOA

CHÙM THƠ MÙA XUÂN CỦA VÕ VĂN LUYẾN





















      Một mùa xuân nữa lại đang về đất trời đang chuyển mùa cây cỏ lá hoa đang rạo rực hồi sinh sau mùa đông thu mình lạnh giá. Mùa xuân đang đến trong ánh mắt trong veo chờ đợi của trẻ thơ. Mùa xuân đang chầm chậm về trong em trong tôi. BBT xin tiếp tục giới thiệu chùm thơ cảm tác về mùa xuân của tác giả - nhà giáo Võ Văn Luyến để cùng với độc giả thưởng thức hương vị mùa xuân qua cách cảm nhận của tâm hồn thi sĩ vừa nồng nàn lãng mạn - vừa thanh thoát mà gần gũi yêu thương ! ( Nguyễn Văn Giới)


       NÕN XUÂN

Bừng thức sau giấc đông dài

Hàng cây nảy chồi nhú lộc

Tóc xanh hết mình của tóc

Mắt môi biếc nụ hoa cười



Con đường như dòng sông chảy

Muôn hồng nghìn tía thập thành

Gío xuân ngập ngừng sau cửa

Tiếng chim lên màu bức tranh



Sớm mai cõng mùa về tuổi

Nhốt hương hong khói đẫm chiều

Mẹ già ngồi canh bánh tết

Lữa cười giãn nếp nhăn nheo



Các em đẹp như ngày cưới

Thong dong gót ngọc kinh kỳ

Mùa xuân cũng vừa mang tới

Nụ hôn chín mọng dậy thì.

       

       MÙA XUÂN


Mùa xuân dắt tay qua đồng cỏ

Nắng vàng như em đủ nhớ một đời

Ta nghêu ngao bài ca du mục

Bầy chim ri rỉa cánh bên trời


Ngọn gió nào kết nên hương lạ

Ta cỗi cây đành vẫy bút thiên di

Em tơ nõn kiếp ta đòi xanh lá

Cháy trăm năm da diết tuổi xuân thì.


       MÙA XUÂN GÕ CỬA


Cha mạ tôi cày cuốc vun trồng

Mồ hôi đẫm âu lo vầng trán

Tôi gieo chữ trên cánh đồng hạn hán

Con chữ khô cong thành dấu hỏi quay về


Mùa xuân của Người ở ngoài ngõ kia

Là tiếng chim “tràng sưa trẹt sách”

Gío thở dài lẫn vào đêm mỏi mệt

Niềm vui chít chiu khó lấp bàn chân


Thập tự gía áo cơm chưa hề được vác

Tôi mải mê bóng dáng thị thành

Chưa thấu nỗi trầm ngâm Người nhìn sao lạc

Sâu hút chân trời mắt bão vô thanh


Câu hát nuôi tôi lớn lên

Vó ngựa giong nghìn năm đổi khác

Sắc áo bào khoác đời thường mộc mạc

Xuân trở về gõ cửa nỗi niềm riêng.


      KHOẢNG TRỜI MÙA XUÂN


Bài hát ấy em vẫn thầm hát

Nhắc anh mùa xuân đang về

Thấy ngớ ngẩn câu thơ tóc bạc

Khi trên đầu mây trắng mải mê


Bài hát ấy bao người từng nghe

Mai nghén nụ cây đời anh trẻ lại

Trời chẳng xanh hơn đôi mắt biết nói

Ngày đầy tay em có nhớ quay về ?

  VVL

*Nguyễn Văn Giới giới thiệu*

More...