ĐIẾU VĂN - Nhóm bạn Hải Lăng dự lễ tang Lê Văn Hải B ( Lương Điền Hải Sơn)

By VÕ VĂN HOA

 

ĐIẾU VĂN

             *Võ Đình Hương chấp bút

Anh Lê Văn Hải B quê ở Lương Điền – Hải Sơn – Hải Lăng – Quảng Trị học tại trường trung học Hải Lăng từ 1964 đến 1968. Do lâm bệnh nên đã từ trần vào hồi 01 giờ 30 phút ngày 21/4/2011 nhằm ngày 19/3 năm Tân Mão hưỡng thọ 61 tuổi.

Nhóm bạn Hải Lăng vô cùng thương tiếc đã đến chia buồn cùng tang quyến và đọc lời chia tay anh:

Chị Lý và các cháu thân mến!

Hôm nay một sự đau thương mất mát vô cùng lớn lao của gia đình chị. Một niềm tiếc thương vô hạn đến với chúng tôi. Anh Lê Văn Hải đã từ giả cõi đời để ra đi về cỏi vĩnh hằng hưỡng thọ 61 tuổi. Chúng tôi những người bạn gần 50 năm qua tình thân xiết chặt. Nay phải tề tựu trước linh sàng thắp  một nén tâm hương để nói lời chia tay với anh lần cuối.

Anh Hải ơi! Chúng mình sinh ra lớn lên rồi gặp nhau dưới mái trường trung học Hải Lăng. Những tháng ngày với tuổi học trò hồn nhiên tươi đẹp. Sống bên nhau được bốn năm để rồi mỗi người một ngã – thời cuộc nhiễu nhương – Đứa lên đường làm anh lính chiến bỏ lại sau lưng mái trường bè bạn - Đứa ở lại ra Nguyễn Hoàng theo nghiệp bút nghiên. Dẫu đi đâu ở đâu và làm gì nhưng trong lòng vẫn khắc ghi hình bóng bạn bè của  một thời yêu dấu. Ngày hòa bình lặp lại chúng mình chẵng ai bảo ai tự tìm lại với nhau gắn bó keo sơn như ngày nào mới gặp. Khi chén rượu lúc hẹn hò vui buồn luôn ở bên nhau. Mới hôm 11 tháng giêng năm Tân Mão chúng mình bên nhau gặp nhau tay bắt mặt mừng ôn lại tuổi học trò mấy mươi năm nay vẫn còn nguyên vẹn. Anh đăng cai năm tới sẻ gặp mặt hàng năm tại nhà anh.

Nhưng than ôi! Ngờ đâu đêm qua gió cả bẻ gảy cành mai – hoa rụng cánh khi mới vào xuân. Tưỡng chúng mình còn keo sơn gắn bó – Ai ngờ trăng lặn sao dời – Anh đã từ bỏ vợ con gia đình thân bằng quyến thuộc. Anh đã vĩnh biệt chúng tôi anh đã ra đi để lại vợ con ngày đêm vò võ trông chờ. Anh ra đi để lại chúng tôi biết bao kỷ niệm thân thương. Lời anh hẹn với chúng tôi nay đã lỡ. Từ nay chúng tôi lấy ai tâm sự chia ngọt sẽ bùi…

Dẫu biết rằng: hữu sinh hữu tử hữu luân hồi. Vô sinh vô tử vô khứ lai… Nhưng thà rằng anh đừng đến với chúng tôi đừng để lại cho chúng tôi lời nói tiếng cười để khi chia tay nhau lòng không thương nhớ. Hoặc là anh nói với chúng tôi một lời tạm biệt để cho kẻ ở người đi đở bớt ngậm ngùi.

Giờ đây anh chấp nhận lẽ vô thường ra đi với trời cao biển rộng mịt mù vạn dặm non xanh. Từ nay gia đình anh mất đi một cây đại thụ. Chúng tôi mất đi một người bạn hiền chẵng biết tìm đâu.

Ôi! Cảnh vắng vì thiếu người – Trăng lu bởi áng mây che. Giờ đây trước linh sàng khói hương nghi ngút. Chân dung anh còn đó như còn sát vai với chúng tôi để thấu rỏ tâm can. Ngày mai đây thuyền Bát nhã tiễn đưa người kim cỗ - Gia đình Làng họ chúng tôi tiễn biệt anh về cỏi vĩnh hằng. Cảm thương cuộc phù sinh chưa mấy – Gót tiên du đã cất bước ra đi. Nguyện cầu hương hồn anh an phần Tịnh Độ. Nén tâm hương này xin được thắp lên cho anh để tỏ bày thương tiếc sau cùng.

Thương ôi âm dương cách biệt sống gữi thác về. Nhóm bạn Hải Lăng xin vĩnh biệt anh./.

 

More...

5 NĂM TRƯỚC : Đêm nhạc "Dấu chân địa đàng" tại Quảng Trị - Nguyễn Bội Nhiên

By VÕ VĂN HOA

 

Như nhiều nơi ở Việt Nam và trên thế giới thị xã Quảng Trị đã tổ chức kỷ niệm 5 năm ngày mất của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đúng ngày 1 tháng tư. 
 


Đêm nhạc "Dấu chân địa đàng" diễn ra giữa trời đất trong khu sinh thái Tích Tường. Gần hai ngàn người tụ hội một kỷ lục ở Quảng Trị để lắng nghe "Trời buông gió và mây về ngang bên lưng đèo/ Mùa xanh lá loài sâu ngủ quên trong tóc chiều". Hay để hồi tưởng một mùa hè đỏ lửa cũng đâu đây Trịnh Công Sơn đã gặp người mẹ già "trong đoàn người từ Quảng Trị về Huế" "hỏi thăm trái bí trên giàn còn xanh" rồi đành "này thôi bí nhé lên đường cùng me" (1972). Hay để hình dung một TCS thấp thoáng trong sương bụi phía về Thạch Hãn cùng lớp người làm phu đường sắt nối lại Bắc-Nam (1978). Hay đơn giản hơn Để người về hát đêm hồng.
(PvĐ. 23/04/2006)

Tích Tường - "Để người về hát đêm hồng" *

Trong ánh mưa bất chợt của buổi tối mồng một tháng tư có rất nhiều bước chân và tâm hồn con người chọn không gian xanh như một lời hẹn của khu du lịch sinh thái Tích Tường ở thị xã Quảng Trị để đến. Tiếng vọng của những tia chớp trên bầu trời khi ấy thả xuống con đường dẫn tới nơi đó như được ấm thêm trong lời đề từ khúc chiết của nhà báo Nguyễn Hoàn rằng mỗi người đi qua cõi nhân sinh đều để lại dấu chân từ thuở chập chững ấu thơ rồi háo hức vào đời đến hăm hở dấn thân sống và đấu tranh cho lý tưởng cao cả tình cảm tốt đẹp. Dõi theo những bước đi ấy có một con người luôn ôm một nỗi cuồng si bất tận với cuộc đời đã lựa chọn con đường dẫn về ca tụng sự vinh quang của đời sống nên dấu chân của anh vẫn hằng đồng hành với nhân loại trên cõi địa đàng. Người ấy là Trịnh Công Sơn nhạc sĩ của những ca khúc cứ hoài được hát lên đây đó hát trong tất cả những lần cõi thế tưởng nhớ ngày anh về chốn không còn thấy mặt trời. Như trong đêm nhạc Dấu chân địa đàng ở Tích Tường của những người Quảng Trị bởi mến mộ mà luôn muốn hiểu âm nhạc của Trịnh Công Sơn ở góc độ có chiều sâu hơn.

Trong tinh thần ấy đêm nhạc tưởng nhớ năm năm Trịnh Công Sơn về nơi cuối trời được mở ra sau phần hòa âm của guitar organ và saxophone trên nền nhạc của ca khúc Dấu chân địa đàng gợi thức giữa tâm trí khán thính giả "lời tỏ tình với cuộc sống lời nhắn nhủ thầm kín về những nỗi niềm tuyệt vọng nỗi lòng tiếc nuối khôn nguôi đối với mặt đất mà tôi đã một thời chia sẻ những buồn vui cùng mọi người" (Trịnh Công Sơn). Khán thính giả mỗi lúc một đông các gian nhà trong khu du lịch nhanh chóng chen kín người với sự quen mặt gần gũi nhau mỗi lúc mỗi thắm thiết hơn nên bài hát Nối vòng tay lớn trầm hùng thêm phần hào sảng trong sự đồng giọng ấm áp và say mê của tốp ca nam nữ thị xã Quảng Trị. Không ai biết những giọt mưa đã im bặt từ lúc nào. Trong không gian và thời gian chỉ còn tiếng nói phân tích cuộc đời và âm nhạc của Trịnh Công Sơn cùng những lời giới thiệu có khả năng thâu tóm nội dung của mỗi bài hát từ Ngày xưa khi còn bé qua Ngày sau sỏi đá vào Cát bụi tuyệt vời đến Quê hương thần thoại. Hiệu ứng nghệ thuật của đêm nhạc dần dần được tạo nên bởi những giọng hát chân phương mộc mạc kết hợp với những hình ảnh minh họa về mỗi quãng đời và sáng tác của Trịnh Công Sơn được monitor trình chiếu như những lát cắt có giá trị hỗ trợ sáng tạo cho những phong cách biểu diễn khác nhau mức độ hiểu hoặc ngấm ca từ trong âm nhạc của "kẻ du ca về tình yêu quê hương và thân phận". Cùng lúc với những tiết tấu ân tình quen thuộc những khúc thơ mê hoặc được hát lên là hình ảnh Trịnh Công Sơn thấp thoáng giữa những cảm xúc âm nhạc qua các bức chân dung tấm hình chụp chung với thầy giáo và bạn hữu khuôn nhạc trang bút ký dòng tâm tình khung cảnh quê hương thời đạn bom và thái hòa hình ảnh thân thương của người mẹ bóng dáng hư thực của những người con gái trên nền sáng của đèn chiếu. Bên ngoài giới hạn của những khúc xạ âm thanh và thị giác là những đôi lứa nồng thắm những người từ núi đồi Lao Bảo đến chân sóng Cửa Việt đi vào khu du lịch sinh thái vốn tĩnh lặng này cứ nhiều lên để cùng "về hát đêm hồng". Xe máy ô tô khách xe con nối nhau chở gần hai ngàn người đến tiếp cận âm nhạc Trịnh Công Sơn với những liên tưởng âu yếm về kỷ niệm nỗi nhớ nhung và giấc mơ yêu thương trong cuộc đời khi nghe trẻ thơ hồn nhiên hát ca khúc Mẹ vắng nhà cô gái nhỏ nhí nhảnh trình bày bài hát Em là hoa hồng nhỏ lắng hồn mình trong khắc khoải Lời mẹ ru sự thảng thốt của Chiếc lá thu phai... dài về đến cung đường sắt ngang qua thị xã Quảng Trị ở chỗ giáp Quốc lộ IA.

alt src=http://www.tcs-home.org/paintings/chan-dung/nguoi-me-oly.jpg/image_mini

Người mẹ Ô Lý

Sức lan tỏa và lôi cuốn của đêm nhạc Dấu chân địa đàng ở Tích Tường được tăng thêm nhờ một số thông tin về mối liên hệ giữa người cha yêu nước của Trịnh Công Sơn với mảnh đất Quảng Trị được người dẫn chương trình phân tích tường tận cùng dòng thư tha thiết của ca sĩ Trịnh Vĩnh Trinh với miền quê Quảng Trị và khán giả của đêm nhạc. Đặc biệt hơn ca khúc Người mẹ Ô Lý lần đầu tiên được hát giữa đất trời Quảng Trị có ý nghĩa như một sự kiện nhỏ trong tổng thể của đêm nhạc tưởng niệm Nhạc sĩ đã viết ca khúc này "tặng người mẹ già tôi đã gặp trong đoàn người từ Quảng Trị về Huế". Bắt đầu từ đó quê hương Việt Nam hiện bóng trong từng nét nhạc với trái bí trên giàn còn xanh phải ngủ đường xa trên vai mẹ già qua xương trắng máu hồng trong chiến tranh. Tầng cảm xúc của khán thính giả được đêm nhạc làm dày thêm bởi các ca khúc về khát vọng hòa bình thống nhất độc lập để dựng xây và phát triển của dân tộc của đất nước như Huế-Sài Gòn-Hà Nội Huyền thoại mẹ Chờ nhìn quê hương sáng chói Đồng dao năm 2000 và bút ký Nam Thạch Hãn những ngày đầu tháng ba được Trịnh Công Sơn viết trong suy ngẫm đặc sắc về nhịp điệu lao động ở Quảng Trị vào năm 1978: "6 giờ. Đường ra Thạch Hãn sương mù dày đặc. Đường sương ruộng sương cầu sương sông nước cũng sương. Hai bên đường loáng thoáng bóng người rải sắn lát chờ sương tan để nắng lên để hong khô... Con đường này ruộng lúa bóng núi này cũng phả vào hồn những tình cảm đoan trang thanh thoát". Vào lúc ấy tất cả đều nhìn thấy Trịnh Công Sơn không chỉ là một người hát rong trên cõi địa đàng mà còn là người đã một thời làm dấy lên tinh thần Da Vàng và lương tâm dẫn đường trong thế hệ người Việt Nam đấu tranh chống kỳ thị và áp bức cùng nhau đi tới những giá trị mỹ học của cuộc đời nơi có hòa bình và nhân bản bằng các ca khúc Da Vàng phản chiến góp phần làm nên âm hưởng hùng tráng của những đêm không ngủ hát cho đồng bào nghe của tuổi trẻ miền Nam khao khát vẽ lại chân dung của nhân loại. Vẽ lại con tim khối óc. Trên những trang giấy tinh khôi chúng tôi không bao giờ thấy bóng dáng của những đường kiếm mưu đồ những vết dao khắc nghiệt. Chúng tôi vẽ những đất đai trên đó đời sống không còn bạo lực. Chính khát vọng hòa bình đã thôi thúc những nốt nhạc của Trịnh Công Sơn âm vang tinh thần đấu tranh để giành lại quyền sống quyền tự do trong hòa bình.

Sự đồng cảm giữa những người biết thưởng thức nhạc Trịnh Công Sơn đến khi tất cả nâng niu từng giai điệu giản dị lẫn tinh tế và quyến rũ của đêm nhạc Dấu chân địa đàng đang kể về tình yêu trần thế và giấc mơ đời bằng nỗi từ tâm. Những người trình bày các tác phẩm âm nhạc có "lời ý đẹp và độc đáo đến bất ngờ hôn phối cùng một kết cấu đặc biệt như một hình thức của dân ca" (Văn Cao) đã say sưa hát mà không sợ bị đơn điệu bởi đây cũng là lúc một lần nữa họ hát về cuộc tình của mình một lần nữa họ nhớ thương tuổi trẻ của mình ngào ngạt hương hoa và nồng nàn tình yêu và cũng là lúc họ an ủi mình an ủi một cái gì còn ở lại một điều gì đã ra đi. Vậy nên những khúc nhạc lòng có tên Diễm xưa Hạ trắng Chiếc lá thu phai Một cõi đi về... lại vang lên không dứt trên một vùng gò đồi Tích Tường trầm mặc trong đêm. Thật khó cưỡng lại sự ngẩn ngơ khi ca khúc Cát bụi được cất lên để chuyển tải cố gắng miệt mài của con người nhằm thấu suốt dự báo của ngày Lễ Tro trong Phúc Âm: từ cát bụi đã sinh ra và sớm muộn người cũng được trả về cát bụi hoặc có thể chạm vào sắc long lanh của giọt mưa trong lời hát muốn thấy được hoa quả khai sinh trong trái tim người khi đã hiểu ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau. Đặc sắc nhất trong các phần trình bày âm nhạc của đêm mồng một tháng tư này ở Tích Tường là một giọng nam trầm ấm quyện một giọng nữ réo rắt nâng dần cung bậc yêu đương với "mùi hương phấn người một hôm nhớ lại hẹn ngày sau sẽ mua vui về thu xếp lại ngày trong nếp ngày vội vàng thêm những lúc yêu người" rồi bàng hoàng nhắc nhở "chiều hôm thức dậy ngồi ôm tóc dài chập chờn lau trắng trong tay" của ca khúc Chiếc lá thu phai. Giọng nam ấy là anh Đỗ Việt Hà người đã bắt nhịp được niềm yêu thích những bản tình ca của Trịnh Công Sơn trong tâm hồn người bạn đời đồng thời là người bạn diễn của mình đã khẳng định anh chị bị âm nhạc của Trịnh Công Sơn cuốn hút chinh phục đến nỗi không nói được thêm gì ngoài việc hát say mê như vậy trong nhiều năm qua. Với từng chi tiết ấy như đánh giá của anh Cao Trọng Cân Trưởng phòng Văn hóa Thông tin thị xã Quảng Trị đêm nhạc Dấu chân địa đàng có được sự thành công ngoài mong đợi của những người thực hiện chương trình cả về nội dung quy mô và cả về cách ứng xử của đại biểu khán thính giả trong suốt thời gian thưởng thức. Sự lễ độ với văn hóa trong đêm nhạc Dấu chân địa đàng thể hiện ở chỗ với lượng người đông đến bất ngờ ban tổ chức phải thuê thêm hàng trăm ly cốc cùng chừng ấy chiếc ghế nhưng kết thúc đêm nhạc không có bất kỳ mảnh vỡ đoạn gãy nào trong khu vực không một ai không trả tiền cho món ăn thức uống đã gọi để dùng. Và thành công này sẽ góp phần vào sự chuẩn bị cho Năm Du lịch Quảng Trị 2007 trên địa bàn thị xã Quảng Trị.

Nhạc Trịnh Công Sơn không cao siêu xa lạ mà thanh thoát nhẹ nhàng và cứ như dòng nước róc rách chảy vào lòng người là cảm nhận của chị Kim Duyên khi hát "đời xin có nhau dài cho mãi sau" và tấm lòng của Trịnh Công Sơn lớn lao như vậy thì mình vẽ chân dung viết tên của Trịnh Công Sơn bằng tấm lòng vì nhạc sĩ của những bài hát mà trong đó ai cũng có thể thấy thân phận của mình tình yêu của mình mưa nắng của đời mình là cảm xúc chính để họa sĩ Hoàng Cường vẽ rất đẹp gương mặt của "kẻ hát rong không tuổi" Trịnh Công Sơn trên phông nền của đêm nhạc. Tất cả cho thấy với nhiều biến hóa sinh động âm nhạc của Trịnh Công Sơn vẫn luôn khiến con người say mê bằng chính tinh thần tìm kiếm trong dòng nhạc ấy những âm thanh và ánh sáng của tình yêu của những điều nhân bản vẫn tồn tại với nguyên chân giá trị được đồng vọng và thắp lên trong lòng mỗi người...

Nguyễn Bội Nhiên



(*)Xin cám ơn nhà báo Nguyễn Hoàn người dẫn chương trình này đã giới thiệu và gởi đến chúng tôi bài của chị Nguyễn Bội Nhiên và một số hình ảnh/bài vở sinh hoạt văn nghệ ở Quảng Trị liên quan với nhạc Trịnh những tháng ngày qua.

 

* Thông báo đêm 1/4/2011 kỷ niêm 10 năm TT tổ chức đêm nhạc hãy yêu nhau  đi tại KHU DU LỊCH SINH THÁI TÍCH TƯỜNG TX QUẢNG TRỊ

More...

Nhớ THÁI HOÀNG NGUYÊN - Nguyễn Văn Trị

By VÕ VĂN HOA

alt

 

*" Vào hồi 11h49 phút sáng 12/3/2004 tàu E1 khởi hành từ Hà Nội lúc 23h đêm qua (11/3) vào TP.HCM đến địa phận gần Ga Lăng Cô (huyện Phú Lộc- Thừa Thiên- Huế) đã bị tai nạn do trật bánh. Tính đến thời điểm này đã có 11 người chết và hàng trăm người bị thương...trong đó có đoàn giáo viên của TP. ĐN đi coi thi tại kỳ thi học sinh giỏi quốc gia tại Vĩnh Phúc và Thái Nguyên trên đường trở về." ( trích Việt báo).

    Trong chuyến tàu định mệnh ấy có Nhà giáo ưu tú Thái Hoàng Nguyên chuyên viên tiếng Anh của Sở Giáo dục& Đà Nẵng quê Cam Lộ Quảng Trị con của thầy Thái Mộng Hùng.Mới đó mà đã đến  ngày giỗ lần thứ VII . Là những người bạn cùng lớp Nguyễn Văn Trị ở TP HCM đã thông tin đến tôi  ở Đà Nẵng có Hà Thị Bích Hường đại diện bạn bè đến thắp hương tưởng niệm và xúc cảm đề thơ:

Mới đây mà đã bảy năm

Đứa còn đứa mất đứa gần đứa xa !

10C anh em một nhà

Nén nhang cho bạn gọi là nhớ nhau!

05/3/2011

NGUYỄN VĂN TRỊ

More...

TƯỞNG NIỆM CHỊ VÕ THỊ TIỂU KIỀU ( Phu nhân của nhà thơ VÕ QUÊ)

By VÕ VĂN HOA



                                TIN BUỒN

BLLNHSG xin thông báo đến quý Thầy cô & anh chị  em đồng môn gần xa
tin buồn từ gia đình NH VÕ QUÊ Ở HUẾ:


                            CHỊ VÕ THỊ TIỂU KIỀU
NGƯỜI BẠN ĐỜI YÊU DẤU CỦA NHÀ THƠ  VÕ QUÊ- CHS NGUYỄN
HOÀNG - SAU MỘT THỜI GIAN DÀI LÂM BỆNH NẶNG  ĐÃ RA ĐI
MÃI MÃI.
CHỊ TIỂU KIỀU
SINH :15.8.1953
TỪ TRẦN : 00h15  6.12.2010( 1.11. CANH DẦN) TẠI T/P HUẾ
HƯỞNG DƯƠNG: 57
GIỜ HẠ HUYỆT: 6 h  10.12.2010 ( 5.11. CANH DẦN)
TẠI : NGHĨA TRANG NAM THÀNH PHỐ HUẾ
BẮT ĐẦU PHÚNG VIẾNG TỪ 8h ngày 7.12.2010
TẠI TƯ GIA số 55/2 Trần Phú Huế
BLL CHS NH- SG xin thành thật chia buồn cùng nhà thơ Võ Quê vả gia quyến
trước nỗi đau không gì có thể bủ đắp được này. Cầu nguyện huơng linh chị sớm
tiêu diêu miền cực lạc.
T/M BLL NHSG
NGUYỄN VĂN TRỊ
P.S: xin gởi đền quý anh chị  số phone và email của anh Võ Quê để tiện liên lạc
MP: 0913408681
nha: 054- 3823670


 



Kính gửi; Nhà thơ VÕ QUÊ !
 Nghe tin " Nàng Kiều nhỏ" - cầu nối gắn kết đời anh đã đi vào cõi thiên thu. Gia đình Võ Văn Hoa ở Hải Lăng Quảng Trị xin chia buồn cùng anh và tang quyến. Nguyện cầu hương linh chị an lành nơi suối vàng!


Tưởng niệm chị trang TRI ÂM CÁC
xin giới thiệu chân dung và một số tác phẩm của chị với bạn bè !
( Nguồn:http://www.voque.org/)

TIỂU SỬ CHỊ TIỂU KIỀU    
  
IMG_4472

 Nơi sinh: Huế

 Nơi công tác: Đại học Sư Phạm Huế

 Có bài đăng trên các báo:

 Sài Gòn Tiếp Thị Áo Trắng Nhớ Huế

 Thương Mại Văn hóa nghệ thuật ăn uống

 Thừa Thiên Huế Báo điện tử Netcodo Hữu Nghị

 Tuổi Trẻ Online Đại Học Huế Người Lao Động...

 




Sách đã xuất bản:
      

Huế Ăn Hương Mặc Hoa NXB Trẻ 2004

Trò Chơi Dân Gian Của Thiếu Nhi NXB Trẻ 2010

IMG_3398.jpg

 

 

 Trò Chơi Dân Gian Của Thiếu Nhi NXB Trẻ 2010

 

Huê An huong mac hoa by you.
Huế Ăn Hương Mặc Hoa NXB Trẻ 2004 


Để có một nồi bún bò Huế ngon và đẹp…    
   
 

Bun%20bo%20gio%20heo


     Bún bò Huế là món ăn điểm tâm hay xế chiều của đất Thần Kinh song được phổ biến khá rộng rãi ở mọi miền đất nước món này được ưa chuộng và có tính phổ thông bởi ai ai cũng biết cũng ăn được nấu được và dễ dàng tìm được vật liệu gia vị ngay tại địa phương – chỉ hơn thua nhau ở chỗ nghệ thuật bí quyết nêm nấu chế biến mà thôi.

     Muốn có một nồi bún bò ngon miệng và ngon mắt điều đầu tiên cơ bản và quan trọng là nồi nước xáo hay còn gọi nước dùng phải ngọt ngon trong trẻo: hầm xương heo tươi mới mẩy trong ngày heo càng tươi thì nước dùng càng ngọt khi nồi nuớc dùng bắt đầu sôi thì nhỏ lửa hớt bớt bọt trên mặt nồi cho nước bún không mỡ màng không bị vẩn đục vì gia vị nước bún phải thật trong mới có vị ngọt thanh và lúc bày biện tô sẽ để lộ ra những con bún trắng trong ấy mới là người khéo tay.

     Giò heo chặt thành từng khoanh mỗi khoanh có đủ da nạc và xương thịt bò bắp lạng bổ hết bạng nhạng gân heo bò bỏ vào hầm chung canh đến độ vừa chín là vớt ra vì nếu các loại thịt này mà còn cứng hoặc mềm nhũn sẽ mất ngon lưu ý kinh nghiệm dân gian “bò nấu thì teo heo nấu thì nở” để phong phú và đa dạng thực phẩm nên cho một vài thứ như chả cua huyết bò nhúng… đối với các loại này thì khi sắp ăn mới cho vào nồi bởi chúng rất chóng mềm chỉ vừa chín tới là vừa độ ngon.

     Góp phần tăng thêm chất luợng của nồi bún đấy là hình thể quy cách của chiếc nồi để nấu nước xáo bún tốt nhất là chiếc nồi có bụng nổi phình to cổ nổi ôm nhỏ cốt là để giữ nhiệt độ cao cho nồi nước luôn nóng sôi đến độ khi múc ra tô để ăn thì tô bún vẫn nóng hổi. Nếu nấu trong một chiếc nồi rộng thì lửa phải luôn cháy đỏ để giữ độ nóng như thế vừa tốn củi vừa khi đến tô cuối cùng sẽ bị mặn không ngon hay nếu tiết kiệm không cho lửa đỏ thì nước xáo sẽ bị nguội lạnh đó là một thất bại của người nấu chẳng ai muốn ăn vì rất dở.

     Tô bún là tổng hợp hài hòa giữa nước bún và con bún con bún của bún bò phải dẻo trắng trong sợi to - tốt nhất là bún do người làng Vân Cù làm – để chế biến được con bún đẹp xứng đôi thì bột gạo phải pha thêm một ít bột lọc sợi bún mới có độ dẻo khỏi bị gãy vụn trông không đẹp mất ngon.

     Gia vị của nồi bún là hỗn hợp của sả cho hương ruốc cho vị thiếu sả sẽ không có mùi thơm thiếu ruốc thì nước bún sẽ nhạt nhẽo sả và ruốc phải đủ cân luợng sả và ruốc đậm thì sẽ có mùi hăng nếu ít quá thì sẽ bị “ỏn”. Mùi sả ruốc thịt luộc xương hầm tiêu hành nứoc mắm chanh ớt quyện vào nhau tạo thành một tô bún vô cùng hấp dẫn.

     Tô bún bò giò heo Huế thoạt nhìn thì đạm bạc chỉ có bún và thịt thế nhưng để có một tô bún ngon và đẹp đúng chất Huế: trong một tô nho nhỏ xinh xinh cho một nhúm bún nhỏ (một kg bún chia thành từ 7 - 8 tô) một khoanh giò heo vài lát thịt bò điểm thêm lát chả cua gân miếng huyết đúng điệu. Có người thích ăn toàn chả toàn gân toàn cua… tùy vào sở thích trên mặt rải vài cọng ngò vài lát ớt đỏ tươi ít ớt tương màu xanh của hành ngò đỏ của ớt trắng của từng sợi bún nuớc xáo trong nóng hổi thơm lừng chỉ mới nghe thấy thôi đã muốn được ăn ngay và ao ước được ăn thêm tô nữa.

     Đặc biệt của bún bò Huế là càng nóng càng cay càng ngon!

T.K

MẮM SÒ LĂNG CÔ     
   

... mắm sò độc đáo mắm thơm dịu nhẹ đủ để làm nứt mũi thực khách...


3449878798_412b7c4d35

Mắm sò Lăng Cô


Lăng Cô là một trong những khu du lịch đẹp nổi tiếng của Thừa Thiên Huế nằm cạnh đèo Hải Vân hùng vĩ có bờ biển trong xanh mênh mông non nước hữu tình. Cảnh vật thoạt trông giản đơn nhưng thật hoành tráng. Cũng như về ẩm thực thì cứ tưởng toàn là những hải sản tươi roi rói ngon ngọt đầy đủ chất bổ dưỡng thì còn có món mắm sò độc đáo mắm thơm dịu nhẹ đủ để làm nứt mũi thực khách hương vị cay nồng vừa độ kích thích dịch vị người thưởng thức loại mắm này giữ được lâu có thể để ăn dần trong vài ba tháng vẫn còn thơm ngon.

Ở miền Trung thời tiết thất thường nhất là vào mùa mưa lạnh luôn kéo dài lê thê hết ngày này sang tháng nên khác phong cách ăn uống của người ở đây là tâm lý cốt cách “ ăn để dành “ mà mắm là món ăn để dành đúng điệu hợp lý hợp tình nhất.

Nguyên liệu làm mắm sò thực ra là con sặt sống tự nhiên trên đầm phá Lăng Cô con sặt bé bằng con tay cái sinh sản nhanh mới hết ngày chưa qua đêm đã tăng trưởng nhanh rất nhanh thịt chắc và có mùi thơm đặc trưng tự nhiên.

Theo người dân sinh sống lâu năm ở Lăng Cô mắm sò thực chất là mắm con sặt nhưng do vùng đất này có nhiều người dân ở các vùng khác nhau đến sinh sống nên nói trại thành sò – cũng là một loại hải sản – dần dần theo thời gian thành thói quen người ta gọi là mắm sò.

Cách làm cũng như các loại mắm khác cái chính là người nội trợ phải chịu thương chịu khó tỉ mẫn đầu tiên là chẻ đôi từng con một lấy thịt ngâm nước cho bớt mặn vớt ra để ráo nước khoảng vài chục phút Muối ớt trộn đều cho vào chai thủy tinh đậy lại cho thật kín để mau chín hợp vệ sinh bảo đảm an toàn thực phẩm và quan trọng hơn là giữ được mùi thơm của mắm.

Khoảng một tuần sau trên bề mặt của chai mắm sẽ xuất hiện một lớp váng trắng trắng mỏng đó là lúc mắm đã chín vừa độ ngon mà theo lời trầm trồ của bà nội ngày ấy là “ngon nhức răng! “

Khi ăn chỉ cần cho một ít ớt tỏi gia giảm thêm gia vị như tí đường tí bột ngọt cho vừa  miệng vừa hợp với khẩu vị của người ăn. Thức ăn kèm thì khá phong phú: nào thịt heo phay  khi đã ngán thịt thì có trái vả trái chuối chát rau thơm hoặc có khi ăn không với cơm nóng vừa thổi vừa hít hà khoái khẩu !

Dù hương vị độc đáo nhiều người thích nói chung là món ăn dân dã ngon nhưng hiện nay loại mắm này chỉ có bán ở Lăng Cô chưa được phổ biến rộng rài ở chợ như các loại mắm tôm mắm tép… Phải chăng do mẫu mã chưa đẹp chưa biết cách tiếp thị nên chai mắm sò của Lăng Cô hiện nay như cô thôn nữ xinh đẹp e lệ thẹn thùng khép nép sau lũy tre làng…

Ban đầu du khách cũng có sự phân vân chọn lựa chưa ăn muốn thử xem của ngon vật lạ rồi lại tần ngần nhưng khi đã ăn quen bén mùi thì vô cùng thích dần dần thấy ghiền.

Ở đây mắm sò đã trở thành món ăn quen thuộc thành một cái gì đó không thể thiếu trong bữa ăn hằng ngày đặc biệt là ở vùng nông thôn. Và người ta cũng quan niệm rằng nhờ có mắm mà người nghèo không bị thiếu dinh dưỡng về protein calcium.. Ừ! thì nghèo bồi dưỡng tự nâng cao chất lượng bữa ăn theo kiểu nhà eo hẹp vậy.

Ngày tết mà trong nhà có chai mắm sò không gì quý hơn!

TIỂU KIỀU

*

Ảnh: Internet.

More...

NHỚ ANH - Nguyễn Tiến Trình

By VÕ VĂN HOA

 * Chiều nay Hoàng Tấn Trung Võ Đức Minh Hoàng Tấn Linh Bùi Như Hải và tôi xê dịch hàng chục cây số về làng Hiền Lương thắp hương và tưới cả bon Kim Long mỹ tửu cho người nằm dưới mộ:Đạo sĩ Võ Thìn. Nhập nhoạng tối mới lên TX QuảngTrị theo lời mời của anh bạn đồng hương Nguyễn Đức Tích. Trong không gian nhà vườn đẹp chủ nhà cùng một số thân hữu: BS Nguyễn Thanh PGĐ BV Triệu Hải Đại tá Dương Hồng Thắng...đã chờ sẵn để  khai hội. Trong cuộc vui vẫn có một ly dành cho anh VT!

   Vào Hải Lăng 21h mở  box Nguyễn Tiến Trình mail cho tôi bài thơ này. Xin gửi  đến bạn bè!

 


NHỚ ANH

Có một ngày anh nói:

Con mình sắp lấy vợ

Rồi anh im lặng!

Mắt nhìn chằm chằm ra giòng sông Thạch Hãn.

*

Đi dự ngày vui con bạn.

Rồi anh bật khóc !

Tôi biết anh đang xúc động.

Tôi không biết anh đang nghĩ gì ?

Có ai nhận ra anh

Điều không may ấy !

Qủa thật.

Anh Thìn ơi !

Ngày ấy sẽ không kịp có anh nữa rồi.!

*

Những ngày tháng cuối đời

Anh thường im lặng.

Dấu đi cái sôi nổi

giọng thơ buồn.

Tôi biết!

*

Thìn ơi!

- Anh hát:

"...Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."

Một cõi đi về !

*

Thế là Anh ra đi

Giữa một ngày thu.

Bao nhiêu lá vàng còn ở lại.

Sóng nước

Trời chiều!


*

Giờ anh  đã yên nằm dưới mộ

Hiền Lương xanh Triệu Đại nghĩa tình

Quê mẹ đón Anh về với cỏ

" Bồ tát" ơi cõi tạm Nguyễn Tiến Trình...!

Nguyễn Tiến Trình

More...

BÀI TIỄN VÕ THÌN - Phùng Tấn Đông ( Hội VHNT Quảng Nam)

By VÕ VĂN HOA

 

 

 BÀI TIỄN VÕ THÌN

Chừ thì còn ai nữa để chia tay một cuối con đường một góc dòng sông một đầu ngõ phố

Mấy mươi năm nhớ nhau anh bảo ở đâu cũng ra đường quốc lộ đứng trên cầu

Đưa tay vẫy thời gian nước chảy

Câu thơ buồn đọc đứng với mưa bay

 

Còn nhớ Huế chăng những năm tháng nhọc nhằn

Con bò già kéo xe bò lên dốc dựng

Ta tìm em tìm thơ mưa phủ mặt quên đường

Thuở đói lòng hạt cơm nào cũng cơm Phiếu mẫu

Tom góp hạt rượu nào cũng dốc cạn xuống yêu thương

Rồi bạn bè mấy người nổi nênh phận số

Như sau một cuộc vui là cầm chắc xa lìa

Ai ngậm ngãi tìm trầm

Anh thì ngậm đắng nuốt cay mà không tìm chi cả

Đời có chi hơn vợ con thơ phú bạn bè…

Anh như vị hoài sơn trong bài thuốc đắng

Lòng trải đến tận cùng từ đầu cơn mơ đến cuối cơn đau

Như thơ hào sảng tiêu chết con chữ cuối

Để đêm ngửa mặt ngó trời lành rách cũng trăng soi

Quảng Trị ơi chừ đây là mãi mãi

Đứa con xưa với mẹ đất yên nằm

Những đêm mùa đông anh sẽ nghe mưa trên mái cỏ

Và thơ sẽ cùng anh say một giấc xanh./.

03/10/2010

PHÙNG TẤN ĐÔNG

(Hội Văn học Nghệ thuật Quảng Nam)

More...

THƯƠNG NHỚ NGÀY BA MƯƠI! - Hoàng Tấn Linh

By VÕ VĂN HOA



*Hôm nay khai môn mộ của cố thi sĩ Võ Thìn thương tiếc anh hướng về cõi vĩnh hằng tôi viết bài thơ này như một lời chiêu tuyết về thân phận cõi người !

THƯƠNG NHỚ NGÀY BA MƯƠI!


         Mảnh trăng thu  ngoái đợi
   Hư vô trọn kiếp mình
     Thôi còn chăng nỗi nhớ
  Bên chiếc lá vô minh

     Này bạn ! Ta khóc bạn
    Mừng vui cuộc tử sinh
    Ồ! Trăm năm khép lại
     Còn chăng ta với mình

   Đêm cuối thu chiếc lá
     Chạm vào hồn xa xăm
Ngoái nhìn bờ cổ độ
           Còn trang thơ nguyệt rằm!
 
                    07/10/2010 (30/8/Canh dần)
 
               HOÀNG TẤN LINH

More...

THƠ QUA ĐIỆN THOẠI : KHÓC BIỆT NGƯỜI ĐI VÀO CÕI MỘNG! - Trần Bình

By VÕ VĂN HOA

 




        THƠ QUA ĐIỆN THOẠI :
Thi hữu Trần Bình ( Gio Linh) tác giả thi phẩm CHIÊM BÁI QUÊ NHÀ  hiện đang dự một lớp huấn luyện ở Cùa - đêm qua giữa núi rừng Cam Lộ trong ánh đèn dầu tù mù anh điện thoại ĐỌC cho tôi bài thơ mới viết  cùng lời nhắn gửi tưởng niệm anh Võ Thìn !

            (Ảnh trên: "Đạo sĩ" Võ Thìn và anh Trần Bình)
 

KHÓC BIỆT NGƯỜI ĐI VÀO CÕI MỘNG!

 

Lần gặp anh gần đây

Vô tình chúng ta nói với nhau về sự sống chết

Những kinh nghiệm nhân sinh… số phận con người

Chúng ta nói với nhau về những người bạn đã đi xa

Có những người anh cưu mang chăm sóc

Lo lắng đến tận phút lâm chung: bất đắc kỳ tử

Lại vận vào đời anh

Chiều nay nghe tin dữ

Anh đi trong lặng lẽ chiều

Mưa tuôn những hạt rơi ròng nước mắt!

 

Anh Thìn ơi!

Từ nay thôi đã vắng anh rồi

Ngoài kia mưa xối mưa không dứt

Trắng cả lòng nhau trắng cả trời …

Mưa đổ dằng dai suốt buổi chiều

Hay tin như sét dội ngang trời

Anh đi lặng lẽ bên ngày tắt

Dứt nợ trần gian dứt cuộc chơi

 

Nát lòng bè bạn đêm oan nghiệt

Tang tóc trùm lên cảnh ly bồi

Bao nhiêu dang dở còn dang dở

Sao nở đành sao bỏ cuộc vui?

 

Thôi thế là thôi !Võ Thìn ơi!

Anh đã đi rồi bỏ cuộc chơi

Hết mình dương thế bao bè bạn

Đau đớn vì thương khóc một người!

 

Thôi thế là thôi !Võ Thìn ơi!

Từ nay chỉ biết nhớ nhung thôi !

Khóc biệt người đi vào cõi mộng

Phiêu bồng mái tóc trắng chơi vơi!

 

TRẦN BÌNH

( Gio Linh)

     

More...

NỖI BUỒN CHƯA DỨT...Thơ VÕ VĂN LUYẾN LÊ NGỌC PHÁI TRƯƠNG LAN ANH CHÂU LỆ CHI NGUYỄN TIẾN TRÌNH PHÙNG NGUYÊN/ Thư NGUYỄN VĂN TRỊ

By VÕ VĂN HOA

NỖI BUỒN CHƯA DỨT...

Thơ viết cho người đi xa

                        Tưởng tiếc anh Võ Thìn



Người đi rồi

Sông thơ nấc nghẹn núi đồi thắt tim

Bàng hoàng gió ngác ngơ tìm

Cau đau rụng vỡ chân chim câu thề


Đường xưa mây trắng mải mê

Bùa yêu trổ ngọn bồ đề người qua

Áo sương nguyệt bạch đôi tà

Lở bồi mấy bến phù hoa... thôi đành


Tiễn người về cõi cao xanh

Một chung ta uống tàn canh hồng trần.


                
4h30 ngày 06/10/2010

                   VÕ VĂN LUYẾN


Về nghe anh!

 Ai dấu mặt trời đi đâu
Mà mang hanh hao về ?
Mưa ! Mưa?  Mưa dầm dề
Nỗi buồn đau tái tê!
 Anh về đâu ?
Trời đẫm lệ tuôn!
 Anh ra đi
Không một lời
Giã biệt
Anh em bằng hữu
Thương tiếc anh!
Chén rượu này
lại rót  đầy mời anh!
Anh để lại  rồi
Giọt ly buồn nhân thế!
Ly đợi anh về!
 Ly ...đợi anh về!
Cuộc hội ngộ hôm nay
Ngồi bên nào cũng lệch
 Vắng anh thật rồi
Vắng anh thật rồi !
Anh ơi !
 Một chén hương đời
Ngọt tình nhân thế
Sao đắng lòng
Sao đắng lòng
Bằng hữu
Vẫn đợi anh
Vẫn chờ Anh
Anh ở nơi đâu?
 Trở về!  Nghe anh!

CHÚC ANH

                 
Chúc anh yên nghỉ suối vàng
Anh em bầu bạn mang hình bóng anh
Giờ đây đi giữa đời xanh
Hình anh sống mãi trong tim mọi người
Anh về chín suối xa xôi
Để đời mất một con người tài hoa
Giờ đây anh mãi đi xa
 Gửi hương trong gió về nơi anh năm
Chúc anh yên nghỉ anh nghe
Anh em bè bạn lại về thăm anh!
                         TRƯƠNG LAN ANH
(Phó Hiệu trưởng THCS Lương Thế Vinh TX Quảng Trị)


Tiễn biệt


  Kính viếng hương hồn Anh Võ Thìn!


Anh ra di

Lặng lẽ âm thầm

Khoảng trống không tên

Sao lấp đầy ký ức

Anh ra đi                              

Không một lời từ biệt

Đâu rồi cái nhìn thân thiết

Đâu rồi giọng nói từ bi

Cả tấm lòng thơm thảo...

Con trẻ còn thơ dại 

Sao Anh vội ra đi ?

Buồn thương trời tuôn mưa

Đau lòng người lệ ứa

Anh ra đi

Nhẹ nhàng thanh thản

Giọt đắng ngậm ngùi

Chảy ngược vào tim

Xót xa hoa héo hắt

Tê tái cả trời thu

Trong khoảng lặng mênh mông

Nỗi đau như xé lòng

Lặng thầm câu tiễn biệt

Người về cuối trời xa !                              

4/10/2010                            

Châu Lệ Chi 
(GV THCS Thị trấn Hải Lăng)


BIẾT NÓI GÌ ĐÂY!

Thìn ơi!
Anh nằm xuống giữa đất trời Quãng Trị.
Một ngày giữa Thu .
lá vàng không rụng.
lá xanh ôi! vội vã về trời.
 Hoa ơi!
Tri âm các.
Tháng tám khi trời u ám mây.
Hải Lăng mưa bụi cát giăng đầy
Cô đơn ngồi uống buồn... xa bạn.
Đêm hết khi nào bạn biết không?

NGUYỄN TIẾN TRÌNH
( GV THCS Triệu Trung Triệu Phong)

ĐƯỢC TIN VÕ THÌN...

Thế là cách biệt đến thiên thu
Rẻ cuộc đời sang chốn mịt mù
Một bước trần gian đành ngoảnh lại
 Mấy tầng tiên cảnh mãi vân du
Mới đây nghe nói vầng trăng sáng
Nay bổng được tin bóng nguyệt lu
 Thôi chúc người đi thanh thản bước
 Vãng sanh cực lạc thuận đường tu.  
               Phùng Nguyên
         ( Sài Gòn 5/10/2010)   

THƯ NGUYỄN VĂN TRỊ !

Cùng các đàn anh và bạn bè    
    NV Trị  chưa một lần có duyên ngồi với đàn anh Võ  Thìn một lần để uống một chung ruợu hay nghe anh ngâm  một bài thơ hoặc bàn luận về thi ca.    Năm 2007 về họp mặt NH Quảng Trị chỉ bắt tay anh qua giới thiệu của bạn Võ Văn Hoa rồi mình theo vui chơi cùng đám bạn học cũ. Nhớ có lần các bạn NH QTrị ngồi cụng ly với nhau có đứa gọi cho tôi rồi đưa máy cho tôi nói chuyện với VT qua điện thoại- Tiếng được tiếng mất qua điện thoại giữa một đám đông đang rượu chè  nên chẳng nói được gì nhiều với anh ngoài vài lời chào hỏi xã giao...
    Nhưng bạn bè tôi quen biết thỉnh thoảng nhắc hoặc nói về anh nhiều với tình cảm thương yêu quý trọng và sự nể nang mà không phải ai cũng được đối xử như thế nên tôi biết anh không phải là nguời thường mà không phải vô cớ anh được gọi là đạo sĩ.   Chắc chắn tôi sẽ tìm đọc về anh dù rất muộn - anh Võ Thìn- "một niềm tự hào của nguời Quảng Trị" - đó là cách nói của Hoàng Tấn Trung mà tôi nhớ trong một đêm  ngồi tâm sự với Trung tại SG trong tháng 8 vừa qua.  
    Nhớ về anh dù chắp nhặt không đầu không đuôi cũng xin thắp một nén tâm nhang để tuởng nhớ một người bạn đồng môn NH  đã mãi mãi đi xa. 
   Cám ơn Võ Văn Hoa đã cho xem hình tiễn đưa Võ Thìn về với quê cha ở Hiền Lương trong một ngày mưa lũ ngập đừơng!
    Buồn thay khi thêm một NH bỏ cuộc chơi. Xin chia sẻ cùng đồng môn !
                                  Sài Gòn 5/10 /2010
                                         NV Trị                    

More...

VĨNH BIỆT ANH VÕ THÌN ! Ghi ảnh trong ngày đưa tang 05/10/2010- VÕ MINH HOÀN

By VÕ VĂN HOA

Thôi thế từ đây!

 

Những người thân bên linh cửu anh!

Võ Văn Hoa bên di ảnh Anh !

 

 

Bên phải: Anh Võ Đức Minh-bạn chí thân người se duyên...

suốt mấy ngày túc trực bên anh !

 

 

Tang quyến!

 

 

Chuẩn bị triệt linh sàng

 

Di quan !

 

 

Xe tang trên đường đưa anh về quê!

 

Làng Hiền Lương quê anh ngập ngụa cảnh lụt

 

Quan tài chuyển dần đến mộ huyệt !

 

Nơi an nghỉ cuối cùng của anh!

 

 

Một tài hoa an nghỉ !

 

"Mồ anh hoa nở "

More...