HAIKU TẶNG VÕ VĂN HOA - Phan Văn Cho (PLEIKU)

By VÕ VĂN HOA

Haiku tặng VÕ VĂN HOA


Chúc lên đường may mắn.
Cuộc hành trình gặp lắm điều vui.
Công việc tiến không lùi !


                 (PVC 16-5-2011)

More...

VỀ THÔI TÔI ƠI - LỜI TRI ÂN - Võ Thị Như Mai ( Tây Úc)

By VÕ VĂN HOA

 
 

alt alt alt

Những bó hoa những nụ cười những người đã bỏ thời gian để tôi được gặp

Hãy nhận lời tri ân chân thành của tôi tôi sẽ để mãi trong lòng mình

  

alt

 Sách/đĩa:

Chân thành cảm ơn bạn bè  về những tặng phẩm tuyệt vời:

- Thạch Hùng với CD sắp ra mắt: O^ Lâu huyền thoại

- Nhà giáo Võ Văn Hoa với tác phẩm “Gió cuối mặt sông” và hai tác phẩm của Phạm Bá Nhơn (Khung trời mây trắng Nguồn cội) tạp chí Hoa đầu mùa

- Nhà thơ Võ Quê với “Hoa và phong vị Huế” và tác phẩm của chị Tiểu Kiều (Người thân ơi! Bạn bè ơi!)

- Nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng với “Hương tuổi thơ” “Lửa xanh thầm” “Bốn mùa cho bé yêu” “Từ khi có phượng” “Những khúc ca trên cỏ” và tập Thơ tình duyên hải miền Trung 2 tạp chí Sông Trà

- Tiến sĩ toán học Đinh Tấn Phước với tập thơ đoạt giải Chạm Bóng

- Nhà thơ Inrasara với tác phẩm sắp ra mắt “Hàng mã ký ức” và tập thơ Văn Học Chăm Hiện Đại tạp chí Talagau 11

- Ba Giao tặng (thơ tình Cao Nguyên Đà Lạt ngàn thông hướng về Thăng Long Hà Nội)

 

alt

Gặp nhà Bọ Lập:

Bọ hiền hoà chị Cải xinh đẹp chị Cún xinh đẹp gia đình Hồng Chương gia đình Dr Phill anh Cua Đồng đẹp trai anh Thuận Bài đẹp trai và ai nữa nhỉ ….

.

alt

Gặp ở Sài Gòn

- Ngọc Mỹ và Bích Vân làm MC

- gặp Lợi

- gia đình Bác Cường

- Kim Hải

- Mộng Hoài

- gia đình bé Lin

- gia đình Bạch Đông

- các học trò yêu

- Tran Ai Oanh Chị Cún Quốc Bình và bạn gái chị Bình chị Hà

- con trai của bạn thơ Hoàng Công Hảo

- bạn blog bước ra từ giấc mơ: bé Dạ Thảo

- nhà thơ/ nhà báo: Lê Thiếu Nhơn Dương Thanh Vân Lý Đợi Quế Khương: họ đều nhỏ tuổi hơn tôi và rất tài năng không biết tôi có làm họ phật lòng không vì buổi giới thiệu sách không giống ai là cuộc gặp gỡ người thân hơn là đàm đạo văn chương chương trình chậm lại 1 tiếng nữa có buồn lòng thì cho tôi xin lỗi nhé.

Tôi may mắn được gặp nhiều người trong một thời gian ngắn gần như chỉ kịp thấy mặt chứ chưa tâm sự gì trân trọng và qúy mến! Cảm ơn những bó hoa tươi những nụ cười!

Cảm ơn Lê Philip đã trình bày tập thơ của cô Inrasara về in ấn Lê Minh Quốc về biên tập MC Mỹ và Bích Vân về chương trình

Đặc biệt cảm ơn em Hoàng Oanh đã lo đủ thứ các khâu một người lặng lẽ giúp tôi rất nhiều.

 

 

alt

Gặp ở Đà Lạt

gia đình tôi thương mẹ iu và các anh chị các cháu

gặp bạn học cũ bạn ấy lúc nào cũng hiền và dễ thương con trai Bắc mắt một mí

Đà Lạt vẫn là nơi thức ăn ngon nhất rau củ xanh tươi nhất và cảnh quan đẹp nhất

 

alt

Gặp ở Đà Nẵng:

Nguyễn Khắc Phước về hưu viết truyện ngắn làm thơ đọc sách Phật không thể nói gì hơn về anh chỉ có thể thốt lên rằng: sâu sắc bình dị chân chất và dễ thương

Nhà báo Hồ Sĩ Bình biệt danh chàng si tình thời trung học đại học và giờ cũng thế đi một tí là nóng lòng về nhà nói chuyện hay

anh Mãnh hiền lành và hiểu rộng nhưng ít nói người lái xe đưa tôi và mọi người đi nhiều chặng đường

Đi đâu tôi cũng nghe cái giọng nói dễ thương của Lê Minh Quốc ở Đà Nẵng

 

alt

ngang Tam Kỳ

Tôi k dừng lại được nhưng thành phố Tam Kỳ có nhịp tim rộn ràng của bạn tôi cũng quan sát kỹ thành phố khi xe lướt ngang.

 

alt

Gặp ở Quảng Ngãi

đi thăm một người tôi hâm mộ đi đường mất 3 tiếng đi 3 tiếng về nói chuyện với người hâm mộ được nửa tiếng. Nhờ Hồ Sĩ Bình giới thiệu tiến sĩ Đinh Tấn Phước giám đốc sân bay Chu Lai mà chuyến đi trôi chảy vô cùng anh hướng dẫn giải thích về dòng sông trong thơ Tế Hanh nhà máy lọc dầu Dung Quốc sông núi .. anh đãi mọi người một bữa ăn trưa ngon nhất trên đời với cá bống sông Trà canh chua cá bông lau rau bí chấm mắm thịt luộc dưa … tráng miệng bằng dứa ngọt lịm.

.

(Đinh Tấn Phước Nguyễn Ngọc Hưng Hồ Sĩ Bình Nguyễn Khắc Phước)

 

 alt

Gặp ở Huế

NS Bảo Cường vẫn trẻ trung và hết mình vì nghệ thuật

nhà thơ Võ Quê trên cả tuyệt vời từ tính cách đến tác phong đến sự chân tình hướng dẫn vợ chồng con tôi đến một quán ăn ngon tiễn chúng tôi rời Huế

 

alt

Gặp ở Quảng Trị

-người khiến tôi lên kế hoạch cho chuyến đi 13 ngày kỹ càng nhất là nhà thơ Võ Văn Hoa do tôi rất mến mộ anh cũng là người kết nối tôi với Quảng Trị tiếc là k có tí cơ hội nào để được đàm đạo. Anh trông cao hơn tôi tưởng tác phong nhanh nhẹn hoạt bát và là người nổi bậc trong giao tiếp.

- Cùng Võ Văn Hoa phải nhắc đến một cô gái vô cùng dễ thương Nguyễn Thị Lai MC của chương trình tôi sẽ có entry về cô ấy

-được gặp  gia đình bạn bè người thân và khách mời

-Chân thành cảm ơn anh Võ Văn Hoa và em Nguyễn Thị Lai đã thiết kế toàn bộ chương trình và lo tất cả các khâu

-gặp lại Bảo Cường

-MC quên giới thiệu nhà thơ Võ Quê đến từ Huế làm tôi  lo quá nhưng anh xua tay bảo cứ để chtrình chạy tự nhiên

-Được gặp bạn blog và những người quen thân nhưng chưa bao giờ diện kiến : Nụ Cười Võ Quê Võ Văn Hoa Võ Văn Luyến Lan Anh Bùi Như Hải Trần Bình Nguyễn Khắc Phước Nguyễn Văn Đắc

.

 

 

alt

Viết về buổi gặp gỡ về thơ

đó là những bài viết cảm động dành cho tôi những tìm cảm mến yêu:

- Dạ Thảo với “những nỗi niềm bên kia đại dương”

-chị Cún với “bên kia tít tắp đại dương”

-Thạc sĩ văn chương dạy CĐSP với “câu thơ nghìn dặm tìm về”

- nhà giáo Võ Văn Hoa với “duyên văn chương”

- nhà thơ Võ Quê với “Đồng hành cùng bên kia tít tắp đại dương”

-dịch giả Nguyễn Khắc Phước với “Ba ngày đi với thơ” (viết về nhiều người trong đó có tôi)

- Trần Bình với chùm ảnh sớm nhất

- nhà thơ Lê Ngọc Trác với "Tít tắp bên kia đại dương"

alt

Cùng những khách mời tôi tưởng sẽ được gặp nhưng bận

Cho tôi gửi lời hỏi thăm và hẹn một dịp trong tương lai nhé:

 nhà thơ Lê Minh Quốc nhà báo Lưu Đình Triều nhà thơ Phan Văn Quang nhà thơ Mai Thanh Tịnh các em học sinh bé Viễn Khánh

 

alt

More...

MỪNG ANH NĂM BẢY SẮC XUÂN - Trương Lan Anh

By VÕ VĂN HOA

 

MỪNG ANH NĂM BẢY SẮC XUÂN


Mừng anh năm bảy tuổi đời
Anh em bè bạn khắp nơi gửi lời
Lan Anh xin chậm chút thôi
Chúc anh khỏe mãi yêu đời như xưa.


Sớm " fê" chiều " thổi " lưa thưa
Thơ ca đầy túi nắng mưa chẳng hề
Tri Âm Các vẫn vọng về
Lời thơ ngân tiếng đàn mê lòng người.


Mừng anh năm bảy tuổi rồi
Làm ông - làm bố - cho đời nhà thơ
Trong ngần không vướng sương mờ
Tấm lòng nhà giáo - tình thơ dạt dào.


Mừng anh năm bảy đi nào
Cùng nhau nâng chén ngọt ngào tình thâm
Thiều quang còn bước tần ngần
Tháng tư nắng đỏ sắc xuân trở về!



                    16/4/2011
             Trương Lan Anh



More...

MỪNG ANH SINH NHẬT - Nguyễn Thanh Sơn

By VÕ VĂN HOA

 

MỪNG ANH SINH NHẬT

Mười Lăm tháng Bốn
Công tác bộn bề
Anh có nhớ về
Mừng .. Anh sinh nhật?

Em cũng tất bật
Công vụ Sở Phòng
Chiều nay tạm xong
"Mừng Anh Sinh Nhật!"

Vài câu chân thật
Tranh thủ chúc Anh
Ngày đừng qua nhanh
Mừng Anh sinh nhật.
......
Chúc Anh có một Sinh nhật vui vẻ Hạnh phúc!
Happy Birthday s ToYou!
alt

--
                       ----------------------------
Nguyễn Thanh Sơn - CV phòng GD&ĐT Hải Lăng
              ĐT: 0533.673.218 - 0913.485.294

 

More...

SINH NHẬT - Võ Thị Như Mai

By VÕ VĂN HOA

*Nhà thơ nhà giáo Như Mai từ Tây Úc vừa gửi tặng tôi bài thơ nhân sinh nhật của mình trên trang:

http://vothinhumai.wordpress.com

 

 với những biểu đạt ngôn ngữ tri âm chân thành. Tôi biết nói gì hơn! Cảm ơn Như Mai rất...rất nhiều và chia sẻ cùng bạn bè niềm vui này ! (Võ Văn Hoa)

 

SINH NHẬT

chiều tháng tư gió loăn xoăn vết xe xén cỏ
phẳng phiu vuông thảm xanh rì
  
vượt dốc đèo đèo thoai thoải nỉ non
thăm thẳm nhớ buột thành nơ trên tóc
  
chú chăn cừu bé con kết thúc ngày nặng nhọc
duỗi mình thầm thì cùng các chòm sao
  
này là anh anh rất thanh cao
đem  yêu thương xây lâu đài nguy nga Tri Âm Các
  
này mười lăm tháng tư
này đây Gio Linh anh dừng chân hiên trường râm mát
nhịp điệu bâng khuâng của tất bật tháng ngày
  
ơ này năm mươi bảy ai hay
chỉnh chu bốn mùa nhọc nhằn ngành giáo
vắt tay lên trán đêm về
  
 ơ này năm mươi bảy say mê
trở trăn cùng thơ trọn tình làng nghĩa xứ
giản đơn một nụ cười hiền
  
trái tim thanh tân ký ức hát rộn ràng
tuổi thơ vẽ màu lung linh
trong ánh mắt dịu dàng của con của cháu
  
sinh nhật tháng tư nép mình bên bờ dậu
tôi thấy cả quê hương mình
trong sâu thẳm hồn anh
.
  
vtnm
15/4/2011
 
 
 

 

                                                  http://vothinhumai.wordpress.com

More...

NGÀY NÀY NĂM NGOÁI - NGÀY NÀY NĂM NAY

By VÕ VĂN HOA

     NĂM NGOÁI NGÀY NÀY: 

      * Sáng nay lướt web trên trang: http://vothinhumai.wordpress.com tôi thật sự xúc động khi đọc một bài viết của một cô giáo từ chân trời xa xôi khái quát về thơ tôi . Đó là cô giáo Như Mai tôi mới quen biết qua mạng vào ngày 28/3/2010 qua trang Phong Điệp.net. Mới nửa tháng thôi mà Như Mai với sức đọc như gần hết trang Tri Âm Các.net mới chia sẻ được như thế. Đặc biệt hơn đây là món quà rất quý giá trong một ngày đáng nhớ  trong đời văn của mình.
          Cảm ơn em rất nhiều rất nhiều và trân trọng giới thiệu cùng bạn bè! (VVH)

alt src=http://nguyenngocchien.vnweblogs.com/gallery/13509/DSCN0448.jpg

  Võ Văn Hoa trình bày một sáng tác mới trong buổi tọa đàm
Ngày thơ Việt Nam 2010 do Hội VHNT Quảng Trị tổ chức tại Tp Đông Hà

 


CHÙM THƠ VỀ TÌNH CẢM GIA ĐÌNH CỦA VÕ VĂN HOA

        

 

Một buổi sáng đẹp trời đi lạc vào vườn thơ của Võ Văn Hoa tha thẩn một hồi đến quên cả lối ra rồi tự bảo nhẩn nha thêm tí nữa thêm tí nữa cho đến khi chạng vạng mới giật mình quay về với thực tại. Khu vườn mênh mông đó đưa tôi qua nhiều tầng cảm xúc khác nhau dẫn tôi đến những địa danh khác nhau trên cả nước và gặp được rất nhiều người từ những em bé mới chào đời đến các cô thôn nữ miệng cười chúm chím các O các mệ các ôn các chú các nhà nho nhà giáo thầy thuốc và những người làm các ngành nghề khác nhau trên mọi miền tổ quốc. Tôi tìm lại mình qua những vùng đất ngày xưa tôi đã dừng chân ở một miền quê hương Quảng Trị nắng gió mưa bão lụt lội. Tôi thấy tôi đi qua làng An Thơ nơi có con sông Ô Lâu tôi thường đi theo chị đi đò từ sông Mỹ Chánh về ở lại chơi đến chiều lại lên. Tôi thấy tôi dạo chơi qua các đình làng xem các bé con đánh bi dưới cây ngô đồng. Tôi thấy tôi qua Bến Đá Cam Lộ Khe Sanh Diên Sanh Hải Thành không theo một trật tự không gian hay thời gian nào cả. Ký ức bềnh bồng mênh mông khiến tôi trở nên mộng mị và có một khao khát mãnh liệt muốn trở về lại trên mảnh đất ấy để hoà mình vào thiên nhiên nói chuyện với những người dân bình dị sống ở đó một thời gian chứ không phải chỉ dạo qua như một người khách du lịch. Tôi chưa từng biết ai viết nhiều viết hay cặn kẽ và bao quát về nhiều địa danh be bé trên mảnh đất Quảng Trị này như thế có chăng là khi bạn tập hợp lại các bài viết của các tác giả khác nhau may ra bạn có một cái nhìn tổng thể.

Đã có quá nhiều người viết về thơ của Võ Văn Hoa có quá nhiều người họa thơ anh ca ngợi vẻ đẹp trong thơ anh và phân tích thế giới thơ bao la của anh. Đặc biệt thạc sĩ Bùi Như Hải đã có hai bài viết rất cặn kẽ thấu đáo và ngùn ngụt cảm xúc về rất nhiều phương diện trong thơ Võ Văn Hoa qua hai bài “Ở Một Chân Trời Yêu Thương” và “Thế Giới Thơ Võ Văn Hoa”. Mọi người viết về anh với một lòng ngưỡng mộ và kính trọng sâu sắc một Tri Âm Các bề thế một nhà thơ giàu lòng nhân ái một nhà quản lý giáo dục được mọi người xung quanh ngấm ngầm yêu thương qúy mến và nể trọng. Với tôi thơ Võ Văn Hoa có thể được ví như một cô gái nhu mì hiền lành và duyên dáng. Cái đẹp trong cô không làm các chàng trai phải lòng ngay cái nhìn đầu tiên nhưng một khi đã tiếp xúc khó ai có thể quên cô được bởi vì cô không những dễ thương trẻ trung đằm thắm mà còn rất sắc sảo thông minh và hài hước.

 Với thời gian hạn hẹp và với cảm nhận của một độc giả yêu thơ hôm nay tôi xin giới thiệu với mọi người một phần thế giới thơ dịu dàng sâu lắng dành cho gia đình của Võ Văn Hoa. Cùng cảm nhận với tôi nhé. Tôi cố ý không phân tích từng đoạn vì tôi có quan niệm rằng  đôi khi “phân tích là hũy hoại tính thống nhất”

 

 1.

         Vào một ngày hội Làng nhà thơ nghĩ đến người mẹ dấu yêu của mình. Tác giả mượn Làng Văn để nói về mẹ. Mẹ cũng như các dì các cô gái làng Văn nói chung rất đẹp và nền nã. Đó là những cô gái đứng đắn thùy mị khiến bao chàng trai ngẩn ngơ trong đó đặc biệt có một người yêu đến “cháy lòng”. Qủa là một cái nhìn thật mỹ miều.

CON GÁI LÀNG VĂN

  Mẹ ngày xưa chắc đẹp lắm

Con  gái  làng Văn đi lấy chồng

Có kẻ phong trần ngơ ngẩn tiếc

Từ đây vắng bóng một bông hồng.

 

Con lại về thăm quê ngoại ta

Hội làng vừa mới được mở ra

Các dì – con thấy đều xinh cả

Tuổi trẻ tình yêu đẹp mọi nhà

 

Con gái làng Văn bạn biết không ?

Đoan trang tính cách má môi hồng …

Ruộng lúa biền ngô … xanh tiếng hát

Ấm lòng bè bạn những chiều đông !

 

Hội làng khép lại… hẹn mùa trăng

Giã bạn bây giờ biết nói năng…

Con lại soi mình về thuở …bố

Cháy lòng bên mẹ cội làng Văn

 

2.

         Người bố trong anh là một người thầy mẫu mực đáng kính từ từng cử chỉ từng lời khuyên răn. Nhờ bố các con đã nên người đã sống thực xứng đáng. Nhờ bố con học được bài học làm người giữ nếp đạo lý gia phong giữ cái tâm trong sạch.
BỐ

  Bố – người thầy đầu tiên của con

Truyền dạy cho con những  Minh tâm Bửu giám …

Lên chút nữa qua truông dài rú rậm

Bố dắt con mỗi sớm đến trường

Thời gian khó nhà đong từng bữa gạo

Nếp gia phong từ mũi chỉ đường kim

Bố răn dạy học văn học lễ

Để mai sau con mãi kiếm tìm
Con đã lớn : Lập ngôn lập chí

Bố vui sao những đứa con mình

Củng cố đời con đời bố hy sinh

Con thấy bố – người “trồng người”  hạnh phúc
Giờ sang tuổi tám mươi tai lãng mắt mờ

Tâm vẫn sáng nếp nhà xưa vẫn giữ

Ngày đi xa con càng thêm hiểu bố

Bố mãi là người thầy trong trái tim con

 

3.

      Một người rất quan trọng làm nên một Võ Văn Hoa toàn diện đó là người bạn đời  của anh người luôn thấp thoáng trong rất nhiều câu thơ rải rác khắp nơi của Võ Văn Hoa tôi tìm thấy bóng dáng chị trong bài thơ anh post gần đây:

ĐÊM NÓI GÌ CÙNG TA  

Tiễn em về phố xóm

Ánh đèn mãi lung linh    
Để rồi đêm huyễn hoặc   
Chất sâu nặng ân tình     
Tố Nga con đã ngủ          
Vương ông mãi thức hoài     
Chú Thạch Sùng di trú     
Chắt lưỡi hoài không thôi
Ban ngày công với việc    
Ban đêm “tư” về ai  ?!            
Trong suốt hành trình dài              
Niềm thương nào khỏa lấp?          

Đêm nói gì cùng ta                      
Giữa muôn ngàn sao sa                           

Tiễn em rời phố xóm    
Chẳng thể nào cách xa    
Điệp trùng mây – sóng – biển      
Đêm nói gì cùng ta … ! 

4.

        Nhắc đến Võ Văn Hoa thì mọi người không thể không nhắc đến người em trai cũng không kém phần tài hoa của anh thạc sĩ giảng viên CĐSP Quảng Trị nhà thơ Võ Văn Luyến người cho rằng “Tôi gieo chữ trên cánh đồng hạn hán con chữ khô cong thành dấu hỏi quay về”. Hai anh em cùng nhau ngồi đàm đạo khề khà về những ngày tháng cũ cùng nói chuyện thơ văn tất cả được khắc hoạ rất chi tiết qua bài “Lai Rai Cùng Chú Em Võ Văn Luyến”

 LAI RAI CÙNG CHÚ EM VÕ VĂN LUYẾN

Ly này

Nhớ về tuổi thơ

Anh em ta trong mái ấm gia đình

Nghèo khó thương yêu!

*

Ly này

Nhớ ngày đến trường

Mẹ thổi cơm sớm

Cha đưa các con qua truông Cu Hoan hằng năm trời

Mong con học cái chữ làm người!

*

Ly này

Nhớ con sông chảy qua làng Thi Ông

Những chiều hè anh em tập bơi tập lặn

Sông đi vào thi ca!

*

Ly này

Nhớ những năm chiến tranh

Đỗ Đại học em xếp bút nghiên

Đất nước bình yên

Trở về giảng đường yêu mến

*

Ly này

Tạ ơn tổ tiên ông bà mẹ cha…

Đã hun đúc sinh thành chúng ta

Phù hộ độ trì cháu con thành đạt!

*

Ly này

Mừng thế hệ sau bước tiếp

Kế thừa truyền thống cha ông

Thắp ước mơ hồng…

*

Và ly này

Ngưỡng vọng bà con bạn bè

Động viên và chia sẻ

Con đường xanh tiếng ve…

 

5.

Với con gái Võ Hoàng Phương Võ Hoàng Yến và cậu con trai giống ba như giọt nước nhà thơ thể hiện tình yêu thương qua những trang thơ thật cảm động.

THƠ TẶNG CON GÁI VÕ HOÀNG YẾN

 Ra trường về Gio Linh

Con làm bên “Chia sẻ”

Có bao điều mới mẻ

Tiếng Anh bao ngọt ngào!

*

Quê nhà những ước ao

Lại về nơi cố quận

Thế giới trong “Tầm nhìn…”

Niềm tin vào thông tấn

*

Rồi đến một ngày kia

Mùa xanh cây trĩu quả

Đường hoa thơm cỏ lạ

Sóng vui vỗ quanh đời!

*

THƠ TẶNG CON GÁI VÕ HOÀNG PHƯƠNG

Học hành lập nghiệp xong

Thiên chức người phụ nữ

Ngày con đi lấy chồng

Thơm hương mùi hoa sữa

*

Kê tính đã một năm

Ba mừng sắp lên ngoại

Quê chồng không xa ngái

Nên được gặp con luôn

*

Ba tâm tình việc lớn

Nhỏ nhẻ mẹ bảo ban

Trong đời thường bận rộn

Yêu thương con dâng tràn !

*

GỬI CON TRAI

  Ba theo dõi bản tin thời tiết

Hà Nội mấy hôm đã trở mùa

Con trai ba chưa quen cái rét

Ở tầng 3 nhớ tránh gió lùa !

*

Đi học phải quàng khăn kín cổ

Năm đầu tiên rồi sẽ thích nghi

Mọi thách thức chỉ là trước mắt

Tự vượt lên mình nuôi chí nam nhi

*

Hà Nội ngoài trái tim cả nước

Trong ba còn một trái tim…

 

6.

Niềm vui cuộc sống gia đình chỉnh chu của nhà thơ còn được bồi đắp bằng tiếng cười trẻ thơ của cháu ngoại trong hai bài thơ “Yêu Thương Dành Cho Cháu Win” và “Cháu Tôi”

YÊU THƯƠNG DÀNH CHO CHÁU WIN 

 Hoãn chuyến tham quan Hà Nội*
 Đưa con “vượt cạn” khuya này
 Chuẩn bị lên làm ông ngoại
 Bên ngoài mưa gió bay bay…

14h 35 cháu khóc!
Nội ngoại vang tiếng cười
Mai ngày cháu khôn lớn
Yêu thương dành cho đời!

*

CHÁU TÔI    
    *Cho Nhật Minh ngoại tôn
 

Ngoại đi công tác Hải Hoà
Cháu về quê nội ngoại nhoà lệ thương!
Thấm thoắt đã mấy tháng trường
Ấm êm tay mẹ ngọt đường bà ru
Canh chầy từ …gió mùa thu
Ngủ ngoan cháu nhé chim gù ngoài kia
Ngoại đi rồi ngoại sẽ về
Tối nay vắng cháu bốn bề lắng yên
Nhớ cháu tiếng khóc ngoan hiền
Căn phòng lửa ấm xanh miền dấu yêu
Giờ còn khoảng trống bao nhiêu
Rộng thênh nỗi nhớ…     
            bao điều …cháu con!
Đêm nay ngoại ngủ không tròn…  

*

       Võ Văn Hoa đi đứng ra thơ thở ra thơ nói ra thơ và gửi gắm tình cảm của mình qua thơ. Bất cứ phút giây nào đi đâu gặp ai nghe gì đọc gì cảm gì và nghĩ gì anh cũng trải dài trên trang giấy thành những vần thơ sóng sánh bình dị trong trẻo và êm dịu. Gửi đến anh những lời chúc tốt lành nhất của một người yêu thơ  anh nhân kỷ niệm sinh nhật nhà thơ 15/4/2010.

                                                                                     VTNM

                                                                                     14/4/2010

 

alt src=http://vovanhoaqt.vnweblogs.com/gallery/10775/325643-Picture%20060.jpg
SINH NHẬT

57 năm trước mẹ sinh con
Đêm nay con về với mẹ !
Lúa ngậm sữa sương rơi rất khẽ
Đêm làng Thi chan chứa đời người!
*
Chúng con về bên mẹ mẹ ơi!
Chín mươi tuổi da mồi tóc bạc!
Mong mẹ khỏe không mong gì khác
Cùng cháu con hôm sớm vườn nhà!
*
Việc hiếu cho cha chúng con đã nghĩ
" Sanh như hà tử như thị"*
Lời cha xưa vọng mãi trong lòng
Mai cõi về cánh hạc thong dong!
*
Đêm nay
Đêm xanh màu
Con trở về
nơi cắt rốn
chôn nhau!

                                             Bên mẹ 2h đêm 15/4/2010
                                          VÕ VĂN HOA

 

NGÀY NÀY NĂM NAY

 

* Hai hôm nay tôi nhận được rất nhiều lời chúc mừng của gia đình người thân bạn bè xa gần qua các kênh trực tiếp trực tuyến...Tôi xin cảm ơn mọi người đã nhớ về một người ! Sau đây tôi lược trích một số lời chúc phúc:

 

 

Ngày mai sinh nhật Anh Hoa

Chúc Tri Âm Các thơ ca vui vầy

 Mong Anh phúc ấm tràn đầy

Gia đình thuận thảo  đó đây đẹp lòng

Bạn hiền ngày một thêm đông...

 

                                     Em gái

leantuyen said:

15/04/2011 at 04:09 [ Trả lời ]

Thật thú vị hôm nay ngày 15 tháng 4 em được gửi lời chúc mừng sinh nhật anh.E biết chúc gì cho anh nhỉ bời bên anh luôn nhận đuọc sự yêu thương trân trọng từ mọi người và bè bạn rồi.CHUC MUNG SINH NHAT ANH!


     alt src=http://www.sieuthihoa.com.vn/Upload/y_nghia_cac_loai_hoa/Y-nghia-hoa-ly-ly/Hoa%20loa%20ken%20-%20Thanh%20Tu.JPG    

       ĐOÁ LY LY


Gửi anh một đoá ly ly
Chúc mừng sinh nhật hôm ni tuyệt vời
Năm bảy xuân vẫn dạo chơi
Sáng đây trưa đó chiều nơi cửa thiền!
Trãi lòng với bạn bao miền
Câu thơ nét chữ nhân hiền tài hoa.
Hôm nay sinh nhật anh mà
Chúc anh trẻ mãi đừng già nghe anh
Ngày đêm chăm bón Tri Âm
Cho  vườn thơ mãi nẩy mầm chồi xanh!




                       15/4/2011
                         
MÂY TRẮNG

More...

KÍNH TẶNG TRI ÂM CÁC - Gió Phương Nam

By VÕ VĂN HOA

 

KÍNH TẶNG TRI ÂM CÁC

Vẳng nghe vọng tiếng đàn xa
Tử Kỳ có nhớ Bá Nha thì về
Đây Tri Âm Các Sao Khuê
Ai người tri kỷ vẹn thề sắt son!

                Gió Phương Nam

More...

VÕ VĂN HOA trên trang : Website Lengoctrac.com

By VÕ VĂN HOA

Website Lengoctrac.com
CHUYÊN TRANG VĂN HỌC NGHỆ THUẬT THÔNG TIN SỰ KIỆN KINH TẾ-VĂN HÓA –XÃ HỘI
 Email : lengoctraclg@yahoo.com

 
 
 Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 
 Tìm kiếm

Trong:

 
 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
NGƯỜI NHẠC SĨ TÀI HOA CỦA ĐẤT MẸ NGOAN CƯỜNG  

Những người dân Quảng Ngãi khi sống xa quê hương đều mang trong tâm hồn mình hình ảnh núi Ấn Sông Trà. Có lẽ vì thế nên mỗi lần người Quảng Ngãi họp mặt đồng hương bài hát Quảng Ngãi Đất Mẹ ngoan cường của Nhạc sĩ Trương Quang Lục được nhiều người hát một cách say sưa với tất cả tình cảm của mình: “Anh từng nói với em về Quảng Ngãi. Đất anh hùng sinh du kích Ba Tơ. Trong kháng chiến từ núi rừng sông bãi không cho quân giặc chiếm bao giờ. Như ngàn tiếng hát ru từ thưở nhỏ- Sóng sông Trà âm vang mãi tim ta - Luôn thôi thúc trả mối thù Sơn Mỹ ta ghi sâu nợ máu không nhoà /2/ Quảng Ngãi ơi còn nhớ chăng những ngày vui đồng khởi. Đỏ bóng cờ từ Bình Sơn đến Sa Huỳnh lộng gió. Quảng Ngãi ta đó đất mẹ thân thương. Tiếng hát bờ xe ven sông Trà Khúc. Tiếng hát quật khởi ngày đêm không dứt. Mùa cá chuồn đầy bến đêm đêm dội sóng. Những con thuyền trong gió đón chờ anh. Rầm rập như sao … hò lơ…đoàn quân giải phóng … hò lơ…các anh về đây quê hương chào đón. Ngọn cờ chiến thắng … hò lơ…vờn bay trong nắng … hò lơ…… hò lơ… câu ca ta chào quê hương trăm mến ngàn thương. Núi Ấn Sông Trà mai này sẽ nở hoa. Quảng Ngãi anh hùng sáng ngời trong lòng ta. ( LÊ NGỌC TRÁC ) 

alt Xem chi tiết

 Hôm nay ngày 17/3/2011
Xem chi tiết bản tin

MÙA XUÂN CỦA TUỔI HAI MƯƠI *VÕ THỊ NHƯ MAI

MÙA XUÂN CỦA TUỔI HAI MƯƠI
*VÕ THỊ NHƯ MAI

Sao không là cỏ hoa
Để mãi trong im lặng
Sao không là hai giọt nắng
Rớt xuống đời xa lạ vu vơ

Bốn câu thơ dễ thương không rõ tựa đề và tác giả trong trang Mực Tím thuở nảo nao mà tôi thường lẩm nhẩm mỗi khi tâm trạng vui vẻ chẳng hiểu sao tôi lại thuộc và nhớ mãi. Đôi khi người ta chẳng lý giải được vì sao họ cảm mến người này mà ơ hờ với kẻ khác vì sao họ không thể nào quên được một kỷ niệm nho nhỏ và dễ dàng thả vào quá khứ điều mình đã từng gắn kết và quen thuộc cả một khoảng thời gian dài.

Mấy năm trở lại đây tôi thích đọc thơ của nhiều người khác nhau và Mùa Xuân Cuối Trường của nhà thơ Võ Văn Hoa là một bài hiếm hoi trong số rừng thơ ấy khiến tôi thuộc lòng ngay từ lần đầu tiên xem trên Văn Nghệ Quảng Trị như bài thơ ngày xưa trên Mực Tím đã in vào trí nhớ.

Hôm ấy tôi tìm một trang vở học sinh và nắn nót chép lại Mùa Xuân Cuối Trường bằng bút bơm mực phải viết đến lần thứ ba mới cảm thấy hài lòng. Có cảm tưởng như mình là cô học trò nhỏ hiền lành với những dòng chữ đang ráo mực ngồi bâng khuâng cuối hiên trường dõi mắt xa xăm với dòng ý nghĩ bộn bề nét ưu tư điểm lên đôi chân mày nhíu lại một tí.

Bài thơ lớn hơn tôi hai tuổi và tác giả viết bài ấy khi bước sang tuổi hai mươi.

Tuổi hai mươi của ưu tư và lo toan khi bước vào ngưỡng cửa cuộc sống. Tuổi hai mươi luôn tự hỏi liệu có quá muộn để thay đổi một quyết định một hướng đi mới. Tuổi hai mươi băn khoăn liệu mình đã thực sự chín chắn chưa ước mơ đặt ra có thực hiện nổi không và thế nào là lý tưởng sống cao đẹp. Tuổi hai mươi vạm vỡ và tràn đầy nhựa sống ngoài mong ước sớm ra trường để tìm một công việc tốt còn là niềm tin được dang rộng vòng tay bảo vệ che chắn và bao bọc người thân. Tuổi hai mươi còn là điểm khởi đầu để bắt đầu suy nghĩ về tình yêu và định hướng cho một mái ấm gia đình.

Bây giờ còn gì để nói
Khi bên ngoài úp cánh mùa xuân
Ta tưởng người đi không bến đợi
Nên chẳng cần chi như mọi lần.

Đối với tôi mà nói tuổi hai mươi của mình trôi qua khá nhạt nhẽo là công thức chung được đúc khuôn bằng ngọn nến sinh nhật lấp lánh bằng những ngày đi bộ đến trường đại học chăm chỉ ghi điểm và thích được ngắm những đôi bạn hạnh phúc tay trong tay đến giảng đường và góp gạo thổi cơm ở cùng nhà trọ (về sau này hiếm lắm mới có một đôi thành vợ thành chồng).

Tuổi hai mươi của tác giả xem chừng chất chứa suy tư khi trải rộng lòng mình trên trang giấy nhưng dù có nhiều điều để thổ lộ đến đâu khi mùa xuân đến khi những đoá hoa thơm ngát rực rỡ điểm sắc tô son cho những khu vườn vỉa hè công viên chàng trai trẻ chợt thấy mình muốn được bước những bước chậm rãi khoan thai dừng lại để cảm nhận hương xuân tràn ngập đất trời.

Ta cũng gặp cô em bé nhỏ
Hai năm hoài bướm trắng cũng thành xanh
“Mây” buồn nhớ xuôi chân về đỉnh núi
Gió còn thương nên vấn víu cây cành!

Mùa xuân trong đôi mắt chàng trai có bóng dáng của một cô em bé nhỏ đang từng bước trưởng thành một hình ảnh thoáng gặp rồi xa xăm vời vợi để cho cái nhớ nhung cứ lẩn quẩn và kéo dài da diết để trong từng bước chân thong dong chiêm ngưỡng chiếc lá xuân thi thoảng vướng víu chút hoài niệm yêu thương lãng đãng mơ hồ.

Còn gì không em khi mùa xuân đến
Ta âm thầm đếm bước mãi đi xa
Buồn lắm lúc khi trường đời hiển hiện
Cuộc đời này sao chỉ khúc cuồng ca!

Nếu bạn đã từng đi qua tuổi hai mươi tươi đẹp chắc chắn rằng bạn cũng có những trở trăn như thế này cuồn cuộn cảm xúc thế này với những triết lý sâu xa tưởng chừng như đã thấu hiểu gần như mọi chuyện qua bao gió biển sóng gào như thể đã bước qua một phần lớn nấc thang cuộc đời. Hơn lúc nào hết những cuộc chia tay tạm biệt gần như đem lại quá nhiều muộn phiền dẫu biết rằng mỗi một người đều có ước mơ riêng chân trời riêng để theo đuổi.

Bây giờ còn gì để nói
Khi em còn hoài bão cao xa
Ta thầm nói: Ừ thôi kiếp mới
Kiếp vừa rồi đường có nở thêm hoa!

Để rồi sau cùng chàng trai trẻ cũng chấp nhận sự thật của hiện tại dẫu còn nhiều nuối tiếc rằng có hội ngộ thì có tạm biệt rằng cuộc sống còn thênh thang và ở tuổi hai mươi cũng chỉ mới là điểm khởi đầu. Và đúng như vậy gần ba mươi bảy năm trôi qua còn gì ba mươi bảy năm để những vần thơ không chỉ dừng lại ở niềm yêu thương nuối tiếc của một mùa xuân cuối trường ba mươi bảy mùa xuân đơm bông kết nên hàng trăm bài thơ hay về đủ mọi đề tài của Võ Văn Hoa hiện thời của một Võ Văn Hoa có mặt trên từng con đường làng quê và phố xá và trong lòng của bạn đọc.

Đôi khi thì thầm lời bài thơ tôi tự hỏi không biết tác giả nghĩ ngợi gì khi tình cờ đọc lại và có ai trong số độc giả cũng thuộc lòng Mùa Xuân Cuối Trường như tôi không. Và nếu một lần bạn tình cờ nhìn thấy một chàng trai trẻ đang ngồi tư lự trên ghế đá trường Đại Học với dáng dấp vô cùng thân quen khiến bạn cứ ngờ ngợ và chăm chú nhìn mãi. Chàng trai đeo kính với đôi mắt một mí và khuôn mặt thông minh ấy là qúy tử của nhà thơ Mùa Xuân Cuối Trường chứ không phải chính tác giả đâu nhé.


VÕ THỊ NHƯ MAI

Tây Úc 12/3/2011

 

alt Quay lại alt In bản tin ny alt Gửi tin ny cho bạn b  
 
 
 CC TIN TỨC KHC
alt CUỘC ĐÀM ĐẠO VĂN CHƯƠNG GIỮA BÌNH NGUYÊN LỘC với LÊ PHƯƠNG CHI (15/03)
alt Những chấn động nhục cảm trong văn học gần đây (15/03)
alt Lê Đạt với giấc mộng cách tân thơ Việt (09/03)
alt Nguyễn Trãi - Huyễn - Thực và Sắc - Không (06/03)
alt Thiên nhiên và con người Huế trong ký Hoàng Phủ Ngọc Tường (02/03)
alt ÂM ĐIỆU NHẬP THẦN TRONG THƠ NGUYỄN THỊ LIÊN TÂM - Nguyễn Bắc Sơn (01/03)
alt Đọc VƯỜN XƯA của Tế Hanh (27/02)
alt THƠ VIỆT ĐƯƠNG ĐẠI CÁC KHUYNH HƯỚNG SÁNG TÁC (27/02)
alt Tái hiện lịch sử phải khoa học! (26/02)
alt Sự phục sinh thiên tài âm nhạc Văn Cao (25/02)
alt LỐI THƠ CHƠN CHẤT ĐI VÀO ĐƯỜNG TIM (24/02)
alt Đọc lại hai bài tứ tuyệt của Chế Lan Viên -TRẦN NGỌC HƯỞNG (23/02)
alt NGUYỄN QUANG THÂN CHO CÁC TƯỚNG LĨNH LAM SƠN THEO "NGƯỜI LẠ" KHÍ SỚM (22/02)
alt Khởi động một chiều hướng mới cho phê bình văn học (22/02)
alt Văn học và hiện thực trong tầm nhìn hiện đại (20/02)

More...

MÙA XUÂN CỦA TUỔI HAI MƯƠI - Võ Thị Như Mai (Tây Úc)

By VÕ VĂN HOA

 
"  Bài thơ lớn hơn tôi hai tuổi và tác giả viết bài ấy khi bước sang tuổi hai mươi"( VTNM).
     Đi dự đám cưới về mở hộp thư điện tử rất vui khi nhận được bài viết của một nhà giáo- nhà thơ bên Tây Úc bình bài thơ MÙA XUÂN CUỐI TRƯỜNG của mình. Bài thơ viết đã lâu  đăng trên Giai phẩm Xuân Ất mão  (Sở Văn hóa Giáo dục và Thanh niên Quảng Trị - 1975) khi chủ nhân Gác Tri Âm mới tốt nghiệp Sư phạm Huế ra trường ( Khóa IV- 1972-1974).
     Cảm ơn Thạc sĩ Võ Thị Như Mai đã đồng cảm và đồng thanh! Xin gửi đến bạn bè nơi góc biển chân trời!  (Võ Văn Hoa) 
 
MÙA XUÂN CỦA TUỔI HAI MƯƠI
 
 
Sao không là cỏ hoa
Để mãi trong im lặng
Sao không là hai giọt nắng
Rớt xuống đời xa lạ vu vơ
 
      Bốn câu thơ dễ thương không rõ tựa đề và tác giả trong trang Mực Tím thuở nảo nao mà tôi thường lẩm nhẩm mỗi khi tâm trạng vui vẻ chẳng hiểu sao tôi lại thuộc và nhớ mãi. Đôi khi người ta chẳng lý giải được vì sao họ cảm mến người này mà ơ hờ với kẻ khác vì sao họ không thể nào quên được một kỷ niệm nho nhỏ và dễ dàng thả vào quá khứ điều mình đã từng gắn kết và quen thuộc cả một khoảng thời gian dài.
 
      Mấy năm trở lại đây tôi thích đọc thơ của nhiều người khác nhau và Mùa Xuân Cuối Trường của nhà thơ Võ Văn Hoa là một bài hiếm hoi trong số rừng thơ ấy khiến tôi thuộc lòng ngay từ lần đầu tiên xem trên Văn Nghệ Quảng Trị như bài thơ ngày xưa trên Mực Tím đã in vào trí nhớ.
 
    Hôm ấy tôi tìm một trang vở học sinh và nắn nót chép lại Mùa Xuân Cuối Trường bằng bút bơm mực phải viết đến lần thứ ba mới cảm thấy hài lòng. Có cảm tưởng như mình là cô học trò nhỏ hiền lành với những dòng chữ đang ráo mực ngồi bâng khuâng cuối hiên trường dõi mắt xa xăm với dòng ý nghĩ bộn bề nét ưu tư điểm lên đôi chân mày nhíu lại một tí.
 
       Bài thơ lớn hơn tôi hai tuổi và tác giả viết bài ấy khi bước sang tuổi hai mươi.
 
      Tuổi hai mươi của ưu tư và lo toan khi bước vào ngưỡng cửa cuộc sống. Tuổi hai mươi luôn tự hỏi liệu có quá muộn để thay đổi một quyết định một hướng đi mới. Tuổi hai mươi băn khoăn liệu mình đã thực sự chín chắn chưa ước mơ đặt ra có thực hiện nổi không và thế nào là lý tưởng sống cao đẹp. Tuổi hai mươi vạm vỡ và tràn đầy nhựa sống ngoài mong ước sớm ra trường để tìm một công việc tốt còn là niềm tin được dang rộng vòng tay bảo vệ che chắn và bao bọc người thân. Tuổi hai mươi còn là điểm khởi đầu để bắt đầu suy nghĩ về tình yêu và định hướng cho một mái ấm gia đình.
 
Bây giờ còn gì để nói

Khi bên ngoài úp cánh mùa xuân

Ta tưởng người đi không bến đợi

Nên chẳng cần chi như mọi lần.

 

      Đối với tôi mà nói tuổi hai mươi của mình trôi qua khá nhạt nhẽo là công thức chung được đúc khuôn bằng ngọn nến sinh nhật lấp lánh bằng những ngày đi bộ đến trường đại học chăm chỉ ghi điểm và thích được ngắm những đôi bạn hạnh phúc tay trong tay đến giảng đường và góp gạo thổi cơm ở cùng nhà trọ (về sau này hiếm lắm mới có một đôi thành vợ thành chồng).

 

     Tuổi hai mươi của tác giả xem chừng chất chứa suy tư khi trải rộng lòng mình trên trang giấy nhưng dù có nhiều điều để thổ lộ đến đâu khi mùa xuân đến khi những đoá hoa thơm ngát rực rỡ điểm sắc tô son cho những khu vườn vỉa hè công viên chàng trai trẻ chợt thấy mình muốn được bước những bước chậm rãi khoan thai dừng lại để cảm nhận hương xuân tràn ngập đất trời.

  

Ta cũng gặp cô em bé nhỏ

Hai năm hoài bướm trắng cũng thành xanh

“Mây” buồn nhớ xuôi chân về đỉnh núi

Gió còn thương nên vấn víu cây cành!

 

Mùa xuân trong đôi mắt chàng trai có bóng dáng của một cô em bé nhỏ đang từng bước trưởng thành một hình ảnh thoáng gặp rồi xa xăm vời vợi để cho cái nhớ nhung cứ lẩn quẩn và kéo dài da diết để trong từng bước chân thong dong chiêm ngưỡng chiếc lá xuân thi thoảng vướng víu chút hoài niệm yêu thương lãng đãng mơ hồ.

 

Còn gì không em khi mùa xuân đến

Ta âm thầm đếm bước mãi đi xa

Buồn lắm lúc khi trường đời hiển hiện

Cuộc đời này sao chỉ khúc cuồng ca!

 

      Nếu bạn đã từng đi qua tuổi hai mươi tươi đẹp chắc chắn rằng bạn cũng có những trở trăn như thế này cuồn cuộn cảm xúc thế này với những triết lý sâu xa tưởng chừng như đã thấu hiểu gần như mọi chuyện qua bao gió biển sóng gào như thể đã bước qua một  phần lớn nấc thang cuộc đời. Hơn lúc nào hết những cuộc chia tay tạm biệt gần như đem lại quá nhiều muộn phiền dẫu biết rằng mỗi một người đều có ước mơ riêng chân trời riêng để theo đuổi.

 

Bây giờ còn gì để nói

Khi em còn hoài bão cao xa

Ta thầm nói: Ừ thôi kiếp mới

Kiếp vừa rồi đường có nở thêm hoa!

 

    Để rồi sau cùng chàng trai trẻ cũng chấp nhận sự thật của hiện tại dẫu còn nhiều nuối tiếc rằng có hội ngộ thì có tạm biệt rằng cuộc sống còn thênh thang và ở tuổi hai mươi cũng chỉ mới là điểm khởi đầu. Và đúng như vậy gần ba mươi bảy năm trôi qua còn gì ba mươi bảy năm để những vần thơ không chỉ dừng lại ở niềm yêu thương nuối tiếc của một mùa xuân cuối trường ba mươi bảy mùa xuân đơm bông kết nên hàng trăm bài thơ hay về đủ mọi đề tài của Võ Văn Hoa hiện thời của một Võ Văn Hoa có mặt trên từng con đường làng quê và phố xá và trong lòng của bạn đọc.

 

      Đôi khi thì thầm lời bài thơ tôi tự hỏi không biết tác giả nghĩ ngợi gì khi tình cờ đọc lại và có ai trong số độc giả cũng thuộc lòng Mùa Xuân Cuối Trường như tôi không. Và nếu một lần bạn tình cờ nhìn thấy một chàng trai trẻ đang ngồi tư lự trên ghế đá trường Đại Học với dáng dấp vô cùng thân quen khiến bạn cứ ngờ ngợ và chăm chú nhìn mãi. Chàng trai đeo kính với đôi mắt một mí và khuôn mặt thông minh ấy là qúy tử của nhà thơ Mùa Xuân Cuối Trường chứ không phải chính tác giả đâu nhé.

 
                                                Tây Úc 12/3/2011
                                                   VTNM
 

 
 
  

More...

QUÀ TẶNG NGUYÊN ĐÁN TÂN MÃO - LINH ĐÀN TẶNG VÕ VĂN HOA

By VÕ VĂN HOA

  
Linh Đàn tặng Tri Âm Các
TRI ÂM CÁC- VƯỜN THƠ ĐANG TRẢI RỘNG
VÕ VĂN HOA - TÌNH BẠN SẼ DÀI LÂU 

More...